Ao thần

Ao thần – Chương 3: Ngược dòng (2) – Ngọt

Lý phu nhân nom đóa mẫu đơn thêu phú quý Lý Cảnh nộp lên tháng này, thở dài não nề, lệnh vú nuôi mau mau chóng chóng đem bỏ vào tủ khóa kín, tốt nhất đừng bao giờ lấy ra.

Mất mặt quá! Quả thực mất mặt quá!

Lý phu nhân đè khoảng trán đang giật nhưng nhức, phẩy nhẹ cái khăn tay trắng. Vú già bên cạnh thạo nom sắc mặt mải mốt chạy lên, đều tay day nắn.

Lý Cảnh lấm lét hất mắt liếc trộm Lý phu nhân. Đã nhận rõ tình hình, nàng không hề cự cãi. Bữa nay cha ra ngoài nhập hàng không thể về ngay trong một chốc một lát, chỉ còn nước tự nguyện cầu cho bản thân.

Xin mẹ hãy bỏ qua cho nàng đi! Không phải nàng không chịu siêng năng học hành, mà thực chất do nữ hồng và Tiểu Cảnh đã định sẵn kiếp này vô duyên vô phận, ôi chao thương thay! Người ta nói chuyện quá khứ đã không thể vãn hồi, chuyện tương lai hãy còn có thể cứu vãn, bể khổ không bến, quay đầu là bờ, buông bỏ đồ đao, chắp tay thành Phật…

Lý phu nhân nom con gái gằm đầu, cặp đồng tử xoay tròn lanh lẹ, hiểu ngay tâm tư Lý Cảnh đã bị mèo tha mất hút, nào còn đây nghe mẹ dạy răn.

Trông điệu bộ thất thểu tội nghiệp của con gái, Lý phu nhân cũng chẳng đành lòng rầy rà lắm chuyện. Vợ chồng Lý thị xưa nay ân ái, phu thê từ niên thiếu lại không vợ lẽ vợ nhỏ, chỉ có độc một mụn con gái này, lẽ tất nhiên yêu thương hết mực, ngày thường nếu không do giận lắm thì chẳng nỡ nói tới một câu nặng lời. Song nghĩ lại, trẻ con như nhánh cây đang trổ, lại đang cái tuổi bảo lớn không lớn, bảo nhỏ chẳng nhỏ, con nhà người ta tuổi mười ba đã có thể tính chuyện chung thân, Lý Cảnh nhà bà nay cũng lên mười rồi, nếu cứ nuông thế mãi thì ngày sau lấy chồng có ai che chở cho đặng?

           

Dầu gì Lý phu nhân đã đọc ít sách, biết “cha mẹ thương con, ắt phải tính cho lâu dài”, mới dằn lòng nhẫn tâm, rốt vẫn không thể cứ mặc cho Lý Cảnh như thế.

“Chiều nay thì thôi. Kể từ mai, thì ở yên trong phòng, tháng này nhất thiết phải có một món tạm coi được! Đi xuống đi.”

“Con gái hiểu rồi ạ!” Gương mặt be bé tức thì cười hõm cả lúm đồng tiền.

Nom Lý Cảnh chạy biến ra khỏi phòng mất bóng, Lý phu nhân bắt đầu tự ngẫm lại mình, “Ôi cái lòng nhân của đàn bà, rốt cuộc vẫn mềm lòng rồi. Là lỗi của ta, đã nuông nó thành ra như thế…”

Vú già an ủi: “Nào có con gái nhà ai chẳng được mẹ nuông mẹ quý, phu nhân hãy rộng lòng ra, tiểu thư sẽ tự có phúc phận.”

Lý Cảnh lon ton chạy đi nhe răng làm mặt quỷ, nàng nghe được đấy nhé!

Phúc phận gì kia đều chẳng quan trọng, nhưng chiều nay thì chắc chắn được chơi cho thỏa thích. Hôm nay có rượu hôm nay say, sầu muộn buổi mai để mai hẵng hay vậy. Vả lại có khi ngày kia là cha về rồi, khi ấy “lệnh cấm túc” của mẹ chưa chắc đã còn hiệu lực!

           

Lý Cảnh chồm hổm bên ao nước, khẽ giọng thì thào: “Tắc Duy, Tắc Duy, ra đây đi.”

Từ dưới mặt nước vọng lên tiếng động.

Lý Cảnh vội thề thốt: “Chỉ ló đầu thôi, nhỏ tiếng một chút, không ai biết đâu!”

Mấy tháng này Tắc Duy vẫn bơi lượn khắp các vực nước huyện Nghi, mệt thì về ao ngơi nghỉ, Lý Cảnh tìm đến cậu cũng chỉ ôm ý định hên xui.

Từ khi tỏ rõ thân phận Tắc Duy, nàng thử đủ đường nghe ngóng chuyện về giao nhân, biết nếu để người ta thấy mặt Tắc Duy ắt sẽ lớn chuyện, dám khi còn muốn bắt Tắc Duy lại tặng cho người ta chơi giỡn.

Qua mấy tháng, dầu rằng chưa nói lưu loát, song đến cùng đã có thể nghe hiểu. Tắc Duy ngoi đầu lên mặt nước, mái tóc vàng bết trên trán, rỏ nước lỏng tỏng.

“Cảnh, việc?”

“… Anh phải nói là “Lý Cảnh cô nương, tìm tôi có việc gì”.” Lý Cảnh nghiêm nghị uốn nắn.

Giao nhân gật đầu rồi lại lắc đầu: “Dài.” Nghĩa tương đương là, cậu không muốn nói.

“Không được làm biếng!” Lý Cảnh tức tối, véo chóp tai nhòn nhọn trong thấu của cậu, “Học đàng hoàng!”

Tắc Duy lập tức hoảng loạn, mang tai nhanh chóng nổi một vệt thắm sắc. Đây là nơi mẫn cảm nhất của giao nhân, đâu thể dễ dàng để ai đụng chạm? Cậu nhe hàm răng nhọn hoắt ra chiều định dọa dẫm nhân loại nhỏ tuổi này.

Chỉ mới hé miệng, đã thình lình bị nhét cho một viên kẹo.

“?” Ế, gì vậy?

Giao nhân nhỏ tuổi không cục cựa, đóng đinh tại chỗ.

“…!” … Ngọt quá ngọt quá ngọt quá!

Lý Cảnh táy máy viên kẹo trong tay, dịch tới trước mắt Tắc Duy từng chút một. “Học hay không học?”

“Hập!” Âu Tắc Duy vẫn là giao nhân nhỏ tuổi chưa mất đi ham muốn ăn uống. Cậu hích hích chóp mũi màu tuyết vào tay Lý Cảnh, cặp mắt như ngọc thạch tưởng muốn lồi ra ngoài, “Cho.”

“Là “anh học, cho anh kẹo”.” Lý Cảnh cười ôi là rạng rỡ, lại nhét vào miệng giao nhân thêm viên nữa, càng có phong độ của bọn lừa bán trẻ em trên con phố gần cạnh hơn hẳn. Ôi chao, giá mà mẹ cũng chịu dạy nữ hồng cho nàng kiểu ấy, giờ đây dám khi nàng đã là bậc đại năng rồi.

“Lý, Cảnh!” Giao nhân đỏ tím mặt muốn trốn khỏi ma trảo của Lý Cảnh đang giữ chặt tai mình, đồng thời lại thương nhớ kẹo ngọt trong túi hà bao của nàng. Ăn của người ta tất phải báo đáp, cũng bèn ỡm ờ mặc Lý Cảnh day nắn cho thỏa.

           

Cả hai chơi quên cả thời gian.

Mãi khi dãy núi trở nên tối nhòe đằng xa nuốt trọn vầng mặt trời, vú nuôi cất giọng gọi: “Tiểu thư, tới giờ dùng bữa tối rồi! Phu nhân gọi tiểu thư đấy!”

Lý Cảnh giật bắn mình, thoáng đứng dậy khéo giẫm lên khoảng bùn nhão cạnh bờ ao.

Nàng chỉ trông thấy đầu mình cắm thẳng xuống nước, mắt nhắm chặt, tiếng kêu thất thanh chẳng kịp cất lên, tắc tịt nơi cuống họng không thốt nổi.

Xong đời rồi.

Một đôi tay kịp lúc bấu chặt eo nàng, nhấc nàng lơ lửng giữa không trung.

“…” Chân không chạm tới mặt đất nữa.

“…” Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Một người một giao nhìn nhau lẳng lặng, sững ra như trời trồng.

Mặt, cách nhau hơi gần rồi.

Mới nãy Tắc Duy chỉ cảm thấy một bóng đen ập xuống, bằng vào nhãn lực và bản năng bắt cá thường ngày mà tức thì giơ nó lên.

Bầu không khí bỗng trở nên tế nhị.

Tắc Duy ngoắt mặt quay đi, đặt Lý Cảnh ngay ngắn lại bờ, chắc chắn nàng đứng vững rồi mới thả tay. Cặp đồng tử màu lam thẳm không biết dừng ở nơi nào, cứ thấy nhìn vào đâu cũng không hợp lý. Cậu vuốt vuốt mái tóc dài vàng rực, đâm đầu xuống ao bơi đi như chạy trốn.

Lý Cảnh ngác ngơ trên bờ một hồi, lắc la lắc lư lên nhà chính vào bàn ăn cơm.

“Sao thắt lưng lại ướt rồi?” Lý phu nhân chau mày, “Cái váy mới may bận trước.”

“…” Lý Cảnh ngỡ ngàng ngửa đầu, rõ là chẳng hề nghe rõ lời mẹ mới nói.

Thôi thì “Nịnh bợ mà được sống đời, Là nhờ nương tựa vào người chịu nghe”, cái đầu bé tí của Lý Cảnh đảo một lượt đã biết nên đáp thế nào.

“Món mẹ chọn hôm nay đều ngon quá chừng luôn!”

“Hừ, mồm miệng lẻo mép. Dẻo miệng như thế chẳng bằng lo mà học cái ngón thêu thùa chẳng ra sao kia của con…” Răn thì răn vậy, Lý phu nhân vẫn gắp thêm đồ ăn bỏ bát con gái.

Thế này coi như đã qua cửa.

Ao thần

Ao thần – Chương 2: Ngược dòng (1) – Giao nhân

Năm Sùng Trinh thứ mười một(1), ngõ Bát Đài huyện Nghi.

(1) Sùng Trinh (1628-1644): niên hiệu đời vua Sùng Trinh Đế Chu Do Kiểm, vị vua cuối cùng nhà Minh. Năm Sùng Trinh thứ mười một tức năm 1638.

Năm ấy, nàng mười tuổi.

Cô gái nhỏ nhà họ Lý, dáng vóc chưa đủ, thân mình trên bàn đu dây nhanh nhẹ lẹ làng, tà váy nguyệt hoa tựa ánh trăng múa may trong gió.

Cha nàng kinh doanh tiệm vải, có chút của ăn của để, mới chuyển tới ngõ Bát Đài tháng nay. Nhà ở quanh đây phần đa độc các quan to lão gia, cha nàng tất bật chào hỏi lễ lạt mấy bữa nay, lấy mong việc làm ăn ngày sau sẽ được chiếu cố.

Giờ đã tới trưa cha hãy chưa trở về, cô con gái nhỏ không ngồi yên nổi, thậm thụt gác lại kim chỉ, lẻn khỏi gian buồng ra bàn xích đu ngoài vườn chơi.

Trong vườn có ao lớn, đồn rằng thông tới biển, giấu thần linh, hay có người tới cửa xin được cúng bái cầu phúc.

Cô con gái nhà Lý chẳng buồn tin, đu xích đu mệt rồi thì chạy ra bờ ao nhặt đá ném thia lia.

Nàng ngồi chồm hổm bên bờ ao ném đá một hồi, dỏng tai nghe tỉ mẩn, không thấy tăm hơi tiếng vú nuôi gọi từ sảnh sau, càng chẳng tiếng cha trở về sảnh chính, mới làm liều chỉ lo vui chơi.

           

Dưới nước có thần linh náu ẩn, ao nhà Lý quả thật ao thần. Người người đều bảo vậy.

Bữa nay nàng cũng muốn coi thử liệu đến cùng trong ao này có thần linh phương nào nương náu.

Cô con gái nhà Lý nghiến răng dồn sức khiêng hòn đá cỡ lớn tìm được ném xuống nước, phủi phủi bụi trên tay, lặng chờ một chốc.

Mặt nước yên ả không gợn gạo.

Đâu ra thần tiên kia chứ, chỉ toàn bịp bợm thôi. Con gái nhà Lý dẩu môi, chán nản quyết định vẫn nên về phòng làm nốt cho xong món nữ hồng khiến mình ngoi ngóp ngắc ngoải.

“Ùng ục…”

Chửa dợm được mấy bước, nàng đã nghe mặt hồ đằng sau có tiếng nước là lạ, trở chân chạy ngay về.

“Rào –” Gợn nước khổng lồ tung tóe trên mặt ao.

Nước hắt nhuộm tà váy nguyệt hoa đẹp đẽ của nàng dính ẩm, hắt đẫm đầu mặt nàng, làm nàng không mở nổi mắt.

Gian nan vuốt chỉnh lại áo quần tóc tai, cô con gái nhà Lý ngửa đầu, đối diện ngay với cặp mắt xanh thăm thẳm, hệt món trang sức bảo thạch mẹ nàng giấu kín đáy hòm.

           

Nàng đã nào gặp một sinh vật giống thế, ngỡ ngàng mất cả tiếng nói.

Tóc dài buông rủ, lấp lóa ánh vàng rực rỡ, nửa người ngâm trong lòng nước nhìn chẳng tới đuôi; tai dài và nhọn, chóp tai mỏng mảnh tựa cánh ve xuyên thấu; mặt như thiếu nữ, lại mũi cao mắt sâu, da trắng thắng tuyết.

Con gái nhà Lý mắt đối mắt quý ngài đối diện một hồi, dè dặt cất tiếng: “Dám hỏi ngài có phải thần tiên?”

Đối diện: “…?” Nghe không hiểu.

Sinh vật kia quay đầu đi, đã dợm lặn về đáy nước.

Con gái nhà Lý: “…” Hình như tính nết thần tiên không giống lời đồn cho lắm.

Nhưng chẳng dễ gì được mục kích chuyện lạ kỳ, có nhẽ nào con gái nhà Lý lại chịu buông ngay, bèn hô hoán với bóng lưng tóc vàng: “Thần tiên xin hãy dừng chân, dám hỏi tên họ là gì, cũng tiện cho gia phụ sắp lễ tế bái!”

Thần tiên chững bước, ngoảnh đầu, bơi tới.

“…?” Gọi ta? Muốn làm gì?

           

Con gái nhà Lý nhận ra có lẽ vị thần tiên này không hiểu lời nàng nói.

Nàng chỉ vào mình: “Tiểu nữ tử, Lý Cảnh.”

Nàng lại chỉ thần tiên: “Xin hỏi tôn tính đại danh của ngài?”

Dường như thần tiên đã hiểu lờ mờ ý nàng, hé miệng cất tiếng nói ram ráp: “Sevi.”

“… Thưa thần tiên, ngài nói tiếng địa phương vùng nào vậy?” Ể, tại sao trong miệng thần tiên lại có hai hàng răng nanh nhọn?

“Sevi.”

Dầu cho không hiểu lời, nàng vẫn láng máng nghe được phát âm. Lý Cảnh ra vẻ tốt tính thỏa hiệp, hỏi thần tiên: “Thế về sau ta sẽ gọi ngài là “Tắc Duy”?” (*Tắc Duy đọc là sewei, gần giống Sevi)

Việc này đã được quyết định như thế, do Lý Cảnh đơn phương định đoạt.

           

Giờ cơm trưa, cha trở về mang cho nàng món đồ chơi mua trên phố. Mẹ thấy nàng làm ướt cái váy mới đã trách mắng một trận. Suýt nàng đã phải đòn, may nhờ cha can ngăn, ôm cô con gái chưa chịu phạt roi đã khóc nức nở chẳng ra hơi ngon ngọt dỗ dành.

Lý Cảnh nghĩ bụng, lần tới phải khóc tội nghiệp hơn nữa, thế thì còn có thể bớt được mấy câu mắng.

Trong bữa cơm nàng rủ rỉ kể cha, bữa nay gặp được thần tiên rồi.

Ông Lý biết nào giờ trong đầu nàng toàn những ý nghĩ lạ lùng quái gở, chẳng điều ngay chỉnh, chỉ coi là lời liên thiên của con trẻ, cười rồi thôi, không tin là thật.

Ông ngắm khuôn mặt thơ bé của con gái, trong lòng yêu thương, không muốn khiến con gái mất vui, bèn kể nàng nghe chuyện quỷ thần ma quái: “… Trong sách “Thái Bình Quảng Ký” có ghi “Hải nhân ngư, sống ở Đông Hải, thân dài năm, sáu thước, hình dạng như người, mắt mày, mũi miệng, tay vuốt, đầu thảy tựa thiếu nữ xinh đẹp, không đâu là không đẹp đẽ. Da thịt trắng tựa ngọc, không vảy, có lông mịn, mềm nhẹ năm màu, dài một, hai tấc. Tóc như đuôi ngựa, dài năm, sáu tấc”.”

(1) (Đơn vị đo của Trung Quốc):

1 thước = 1/3 mét ~ 0,33m.

1 tấc = 1/10 thước ~ 3,33cm.

“Lại xưng là giao nhân, nghe nói có thể dệt lụa thần, khi khóc nước mắt hóa ngọc trai đấy.” Ngó con gái há hốc miệng trầm trồ, ông Lý càng cảm thấy câu chuyện mình kể rất tuyệt, bỏ thêm một câu, “Họ sống dưới đáy biển, hiếm người gặp thấy… Đừng có nghĩ nữa, ngậm miệng lại nuốt cơm xuống đi.”

“Ạ ạ ạ!” Vâng thưa cha!

           

Thần tiên, phải chăng chính là giao nhân?

           

Đêm xuống, càng nghĩ Lý Cảnh càng khó thể chợp mắt, trèo qua vú nuôi nằm say sưa bên cạnh, nhón cái áo khoác trên móc áo rồi lật mình nhảy xuống giường. Nàng chạy ra cửa sau, phi ra vườn, ngồi xổm bên ao té nước.

Đêm hè tĩnh mịch, bốn bề rả rích tiếng côn trùng không ngắt nghỉ.

“Tắc Duy?” Nàng nhỏ giọng gọi.

Có bọt khí vỡ ra trên mặt ao.

Lý Cảnh thò tay khua gẩy làn nước: “Tắc Duy?”

“Rào –” Giao nhân ngoi đầu lên mặt ao.

“Đúng là giống như cha đã nói!” Lý Cảnh trầm trồ ngắm nghía giao nhân.

Ngồi xổm tê chân, Lý Cảnh bèn đứng dậy, khom lưng.

Nàng muốn vươn tay chạm vào sinh vật xinh đẹp trước mắt: “Tắc Duy tới từ đáy biển ư?”

“Biển trông như thế nào?”

“Tắc Duy có thiêng không?”

“Vì sao tên của Tắc Duy không giống với người thường?”

“Tắc Duy…”

Giao nhân vươn tay, mười ngón mảnh mai, mềm mại trắng ngần… bịt miệng nàng lại.

Tắc Duy trồi lên mặt nước, cúi nhìn nhóc lùn Lý Cảnh từ trên cao. Mấy bữa nay giao nhân hãy còn ấu niên theo chân đồng tộc trưởng thành tới xứ lạ dạo chơi, bơi đến nơi đây đánh hơi thấy mùi của nhánh dòng tộc khác, phát hiện khi xưa nơi này có người cùng tộc ở lại lâu dài, bèn chia tay người bạn đồng hành rồi một mình ở lại.

Giao nhân ca hay nói giỏi, tiếc thay mấy nay Tắc Duy vẫn chưa kịp lắng nghe ngôn ngữ vùng này. Bấy giờ giao nhân nhỏ tuổi đã hơi sốt ruột.

Tắc Duy chỉ đành ráng vận dụng thứ tiếng dị quốc hãy chưa học thành thạo, bực trách từng chữ nhát gừng: “Li, Jing.” (*phiên âm La-tinh tên Lý Cảnh)

“Phiền.”

Lý Cảnh: “…” Nàng biết rồi, giao nhân này không phải thần tiên.

Còn lâu mới phải.

Giờ khuya rồi, bổn tiểu thư vẫn nên về đi ngủ thì hơn.

Ao thần

Ao thần – Chương 1: Về nhà

Cây cối, đồng ruộng, thôn làng và cả đồi núi ngoài cửa sổ không ngừng trôi ngược về sau, mờ nhòe hóa bộ phim câm tua vội, bị đóng khung trong ô cửa sổ xe lửa.

Lý Cảnh dựa vào lưng ghế, tàu xe ngày này qua ngày nọ đã làm nàng thấm mệt.

Tà dương chớm tắt, nắng nhuộm chân trời thành một dải màu đỏ cam chỗ đậm chỗ nhạt. Đồi núi nhấp nhô ẩn trong bóng tối khuất lấp hình thù, nền trời sau những áng mây một màu xanh xám kìm nén, in bóng trên cánh đồng lúa trải tới ngút ngàn. Thảy mọi sắc màu bị trộn lẫn vào nhau, nước gợn lấp lóa, ngỡ đang ăn mừng trong âm ỉ.

Sắp tới rồi, nơi nàng sinh ra và lớn lên, huyện Nghi.

Nàng là đứa con cuối cùng của dòng họ Lý, về thắp nén nhang cho bà nội.

Căn nhà tổ nằm trong một con ngõ khuất nẻo của huyện. Con ngõ tên “ngõ Bát Đài”, là nơi sầm uất và đắt giá nhất của huyện suốt từ thời cuối Thanh cho tới trước giải phóng(1). Năm ấy, người có thể cất nhà tại nơi này rặt những ông quan lớn ngồi kiệu quý tám người khiêng, từ đó mới có cái tên như vậy(2). Hiện giờ trong con ngõ vẫn còn những căn nhà mang đậm nét cuối Thanh khá hoàn chỉnh, biển rộng tường cao, cổng vòm gạch xám.

(1) Thời điểm trước năm 1949 khi Đảng Cộng sản Trung Quốc giành được thắng lợi trước quân Nhật và thành lập CHND Trung Hoa.

(2) Bát đài = tám (người) khiêng.

Tựa như một lát cát thời gian bị người đời quên lãng, thả sức chảy dòng tại chốn nương náu hạn hẹp này chẳng e sợ.

Thông tin về ngõ Bát Đài tới nay chỉ còn trong ghi chép lịch sử của huyện và nghe ngóng qua lời kể của các cụ già tại địa phương, ví dụ năm ấy những anh công tử, những cô tiểu thư ngày thường vui chơi du ngoạn rầm rộ xa xỉ cỡ nào, cổng nhà quạnh quẽ tới ngày tết tưng bừng náo nhiệt ra sao, nhà ai chuyển nhà dọn dẹp đồ đạc lục ra gia phả cũ mới biết hóa ra là bạn cũ của vị danh nhân nào, những chuyện kiểu thế.

Rốt cuộc, thảy đã suy tàn.

Xuống xe lửa rồi vẫn phải cuốc bộ một đoạn đường để bắt tuyến xe buýt liên huyện, sau độ một giờ đồng hồ đường xe mới đến được huyện Nghi, gặp được bác tài xế già chuyên “bắt cóc” khách vãng lai chỉ có trên con phố cổ huyện Nghi. Ngồi xe độ chừng hai chục phút, mới rẽ, ngoặt dăm chục bận len lỏi vào con ngõ cổ xưa này.

Lý Cảnh hỏi bác tài hết bao nhiêu, ông lão xổ cái giọng địa phương chính gốc bảo, giá đúng, năm tệ.

“Bây giờ còn ai tới đây nữa, lên phố ráo trọi rồi. Đời ông nội lão cũng từng sống ở cái chốn thần tiên ấy. Cô gái vẫn nên về sớm đi, nơi này lạnh lẽo, chẳng hơi người.” Một tay ông lão nắm đầu xe khống chế phương hướng, đi qua con phố ồn ã.

Lão nhả một cuộn khói, “Nếu cô gái ở đây, ắt phải biết rõ đất chỗ này rất tà quái.”

Lý Cảnh đã có thể trông thấy miếu thờ ở đầu ngõ từ đằng xa. “Cháu biết ạ.”

Xuống xe, trả tiền, bung ô. Mưa huyện Nghi chẳng bao giờ dừng được, không lớn, chỉ miên man mãi không kết cục.

Lý Cảnh đặt bước vào ngõ Bát Đài. Con ngõ rộng chưa đầy ba mét, mặt đá xanh đổi thay hóa đất bùn nhão nhoẹt, không dễ đi.

Dọc con đường độc những ngôi nhà có mái tường đầu ngựa(1) hai hoặc ba bậc, nóc nhà cao chót vót vươn lên giữa hai khoảng tường hình chữ nhật bọc quanh hai bên. Trước hiên nhà, tấm rèm mưa buông phủ.

(1) Còn gọi là tường cấm hỏa, tường phòng hỏa, một kiểu kiến trúc độc đáo của Trung Quốc. Đây là hai bức tường che bọc, kề sát hai bên hông nhà, cao hơn nóc nhà, được xây theo kiểu bậc thang, có hình dạng giống đầu ngựa.

Nàng dừng chân, lấy từ ba lô chiếc chìa khóa kiểu cổ đã ngả xanh màu đồng gỉ. Căn nhà trước mặt chính là nhà tổ của nàng.

Cổng vòm cao cao dán tranh Tần Quỳnh và Uất Trì Cung(1) phai màu rách vụn, hoa văn điêu khắc trên cổng vẫn vẹn nguyên nét đẹp tinh tế xưa, khoảng tường bên trái đóng những tấm gỗ đỏ đã bợt trắng, chữ viết trên nó nay mờ nhòe không đọc nổi, chỉ lờ mờ nom được mấy chữ lớn “Thế gia họ Lý” mở đầu.

(1) Hai vị võ tướng thời Đường, được tôn làm môn thần. Người Trung Quốc thường treo hình hai vị này trước cửa nhà để trừ yểm tà mị.

Nàng kéo ổ khóa nặng trịch trĩu dưới vòng đồng trên cánh cổng, chìa khóa đảo tròn.

“Kịch.”

Bước qua bậu cửa, Lý Cảnh ngỡ mình đã trở về khoảng thời gian rất xa xôi.

Nhà chính và cổng ngoài được ngăn cách bởi khoảnh sân nho nhỏ, mặt sân lát đá xanh cỡ lớn, rêu xanh nhú lan giữa những kẽ đá.

Ngay giữa nhà chính đặt bàn thờ, trên treo tranh Quán Thế Âm, dưới bày hình đen trắng của bà nội. Hai bên trái phải là phòng ở. Nhà chính và nhà phụ nối nhau qua cửa nhỏ. Nhà phụ có các thứ như phòng bếp, có cả cầu thang lên tầng hai. Tầng hai là phòng chứa để toàn nông cụ cũ kỹ, một mặt quây bằng lan can hướng ra cổng trước, không quá lộ liễu dễ ngó nhòm.

Nếu nói tới điều gì hay ho, thì là cửa sau nối với nhà phụ.

Lý Cảnh dọn dẹp nhà chính một lượt, đã là khuya vắng. Tuy thế nàng không định đi ngủ.

Lý Cảnh thành tâm lạy trước di ảnh bà nội ba lạy, thắp cho bà nén nhang.

“Về sau sợ rằng không còn ai tới thăm bà rồi, bà ơi.” Nàng rủ rỉ nói miên man rất dài, cuối cùng kết một câu như thế.

Lý Cảnh dợm bước ra cửa sau, đằng sau là khu vườn thuộc nhà tổ. Do lâu ngày không ai chăm sóc, những chạc cây trong vườn mọc chen đan cài rậm rịt, cỏ dại mọc hoang, cao quá gối người.

Chính giữa khu vườn có một ao nước.

Các cụ già cả vẫn bảo ao nước trong khu vườn nhà họ Lý rất thiêng, không phải nước chết, dám khi thông tận biển.

Từ thuở còn bé tí, Lý Cảnh thường hay thấy mấy bà cụ nhà ai bế cháu tới nhà họ Lý làm khách, xin bà nội cho được vào nhà, cầu nguyện với thần linh ẩn mình trong ao. Nào cầu bình an, xin trừ tai họa, nghe đâu là tập tục đã có từ trước khi nhà họ chuyển tới nơi này.

Các cụ luôn gọi nó là “ao thần”.

Sau này người tới nhiều rồi, thi thoảng lại có đứa trẻ trên con phố gần đây trèo qua bức tường thấp lè tè bao quanh vườn vào chơi trò cút bắt, nói là nghe thấy tiếng người nói chuyện. Có đứa bảo là tiếng đàn ông, có đứa bảo là tiếng đàn bà đang khóc, có đứa bảo toàn là chuyện bịp người.

Tựu chung lại, bởi do cái ao này mà tới nay đã chẳng ai dám bén mảng tới mảnh vườn của họ Lý. Đám trẻ con cũng được căn dặn phải tránh đi thật xa, không được mon men tới đùa nghịch.

Lý Cảnh quỳ thẳng người. Thành Nghi hẻo lánh, không khí trong lành, bầu sao rợp trời soi bóng mặt ao.

Nàng chống hai tay lên rìa bờ ao.

“Em về rồi đây.”