Chương 387
Phát hiện
Trên nền sa mạc, một dãy xe đang di chuyển. Trên không trung, vài thiết bị bay bám sát theo sau.
Gió bão trên sa mạc vẫn chưa dừng, nhưng đã suy yếu thấy rõ.
Flemington nhìn thông tin thời tiết được gửi tới, thấy Phương Triệu chăm chú dõi mắt ra cửa sổ, còn tưởng hắn đang lo lắng vì cơn bão bên ngoài, bèn nói: “Đợt gió mạnh nhất đã qua rồi, từ giờ bão sẽ nhanh chóng suy yếu, gió thổi mức độ này không đủ để uy hiếp tới chúng ta. Bình thường chúng tôi vẫn thường ra ngoài làm nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết thế này.”
Phương Triệu bế Lông Xoăn ngồi ở ghế sau, nghe lời Flemington thì chỉ cười, không giải thích. Ban nãy hắn mải nghĩ chuyện khác chứ không phải lo lắng về cơn bão. Cơn bão cỡ này chưa đủ gây uy hiếp cho đoàn xe, hắn chỉ đang phân tích rốt cuộc âm thanh kia là gì.
Bây giờ khi ngày càng tới gần hơn với nguồn âm thanh, đôi tai hắn cũng nghe thấy nó một cách rõ ràng hơn. Phương Triệu không thể giải thích việc hắn nghe thấy ý muốn “kêu gọi” và “cầu cứu” từ trong âm thanh này, thậm chí chính hắn cũng không biết vì sao hắn nghe hiểu ý muốn ấy.
“Là hướng này thật sao?” Flemington nhìn kĩ tấm bản đồ, tập trung vào con đường đoàn xe đang di chuyển, tỏ vẻ nghi hoặc.
“Phải.” Phương Triệu đáp khẳng định.
Flemington càng cau chặt hàng mày, tuy vậy ông không ra lệnh cho đoàn xe giảm tốc độ.
“Còn bao xa nữa?” Flemington hỏi.
“Duy trì tốc độ hiện giờ, khoảng nửa tiếng nữa là tới.” Phương Triệu đáp.
“Nếu hướng đi của chúng ta là đúng, vậy nửa tiếng nữa, nơi chúng ta đến thuộc về “vùng ngoại khu”.”
“Vùng ngoại khu” ở đây chỉ là từ chỉ địa điểm mang tính tương đối. Phần lãnh thổ đặt căn cứ cùng với khu vực tuần tra thường xuyên cũng như lắp đặt các thiết bị quan trắc đều thuộc về “vùng nội khu”. Tất cả đất đai ở ngoài vùng nội khu đều thuộc về vùng ngoại khu. Nói nôm na, đây là khu vực quân đội căn cứ chưa hiểu rõ, bình thường hiếm khi bén mảng tới.
“Các cồn cát ở khu vực này biến đổi rất nhanh, còn có vùng cát lún, chúng ta phải cẩn thận.” Flemington lấy thiết bị liên lạc, ra lệnh cho đoàn xe bám sát theo xe đầu tiên. Xe đầu tiên rất lớn nhưng ít người ngồi, trên xe có đủ các thiết bị có thể giúp xe tránh khỏi khu vực nguy hiểm.
“Tư lệnh, có người bám theo chúng ta.” Một sĩ quan báo cáo ngắn gọn sự việc ở căn cứ và những người bám theo đoàn xe cho Flemington.
Flemington thở dài. Ông biết không thể giấu được các cô cậu này. Dù gì cũng là con cháu đại tướng, bộ tưởng những cậu ấm cô chiêu được gia đình siêu quý tộc nuôi dưỡng đều là kẻ ngốc hết ư?
Hơn nữa dù giấu được nhóm Saron thì vẫn có người trong căn cứ truyền tin cho họ. Căn cứ Phụ Tinh không phải căn cứ của một mình Flemington. Phương Triệu quá tà môn, có tiền lệ ở Bạch Ký, lần này ai nấy đều vô cùng nhạy cảm trước những việc liên quan tới hắn.
Flemington suy nghĩ một lúc rồi nói: “Liên hệ với các xe đi theo, bảo họ về căn cứ. Cứ khuyên đi, khuyên rồi mà họ không nghe thì thôi.” Chí ít phải tỏ rõ thái độ, để nhỡ thật sự xảy ra chuyện, ông cũng có thể nói là mình đã khuyên can, chẳng qua do mấy cô cậu kia cố chấp đòi đi theo.
Dặn dò xong, Flemington lại cười vỗ vai Phương Triệu: “Nếu lần này có thể phát hiện thứ quan trọng, tôi nhất định giúp cậu xin quân công! Có khi quân hàm sĩ quan dự bị của cậu lại có thể tăng nữa đấy.”
Nói thì nói vậy, nhưng nếu không phải cống hiến hoặc tạo ảnh hưởng đặc biệt quan trọng, muốn thăng quân hàm sĩ quan dự bị là điều bất khả thi. Biết bao người trong quân đội phải cắm đầu cắm cổ liều mạng đạt quân công mới được thăng quân hàm, nhưng Phương Triệu thì thậm chí đã xuất ngũ. Nếu là trước kia, không hề có khái niệm và quy định đề cập về việc tăng hàm sĩ quan dự bị. Bên trên chỉ mới đưa ra quy định mới này từ vài năm trước để kích thích sự tích cực của các quân nhân dự bị.
Trường hợp của Phương Triệu, nếu hắn chưa xuất ngũ và chuyển sang diện dự bị, rồi bây giờ lập thêm một công lớn, có khi thật sự có thể thăng quân hàm. Tiền đề đó phải là cống hiến lớn và tạo ảnh hưởng sâu rộng.
Trong đội ngũ bám sát theo đoàn xe của căn cứ.
“Cứ đi theo thế này không sao thật chứ? Dù gì cũng là quân đội căn cứ, chúng ta lại không quen thân với họ, liệu họ có cưỡng chế cản chúng ta đi tiếp không?” Mitis lo lắng hỏi.
“Chắc chắn là không. Mà dù họ phản đối, vậy chúng ta quyên góp thêm ít tiền của là được. Tôi sẽ góp thêm một xe tỏi!” Bây giờ Saron không hề bận tâm quân đội căn cứ sẽ ngăn cản mình thế nào, hắn chỉ muốn biết Phương Triệu đã lại phát hiện ra cái gì, và tiếp theo có thể làm nên “đại sự” gì. Thời gian qua, hắn chán muốn mọc nấm luôn rồi.
Nghe Saron nói sẽ quyên góp tỏi, Mitis vò đầu, “Vậy hình như không ổn lắm?”
“Có gì không ổn? Tỏi thì làm sao? Coi thường tỏi hả? Biết đồ nông sản bây giờ đắt đỏ thế nào không? Huống hồ ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, tỏi càng là vật hi hữu quý hiếm!”
Mitis nghĩ bụng, cũng phải, bình thường binh lính của căn cứ đóng quân đâu được ăn tỏi, các loại gia vị ở nhà ăn đều có hạn, những thứ được dùng thoải mái chỉ là nông sản sản xuất tại địa phương, mùi vị chẳng ra sao, có thể nuốt trôi đã là tốt rồi. Ở cái nơi thế này thì không được quyền kén chọn, không ăn được chỉ có nước đói bụng thôi. Nếu Saron quyên tặng tỏi, chí ít binh lính có thể cải thiện bữa ăn phần nào.
“Vậy tôi tặng một nhà thể thao, sân vận động của căn cứ xây dựng không hợp lý chút nào.” Mitis nói.
Võ Thiên Hào cũng không chịu thua kém: “Không biết họ có cần võ quán không.”
15 phút sau.
Trong đoàn xe phía trước, Flemington nhận được báo cáo đầy sự kích động của cấp dưới: “Đã thu được tín hiệu!”
Flemington suýt nhảy bật dậy khỏi ghế, bàn tay cầm thiết bị liên lạc run run. Đôi tai của Phương Triệu quả không nghe nhầm!
“Chắc chắn là nguồn phát tín hiệu?!”
“Là tín hiệu lạ, tuy rất yếu, cũng chưa thể xác định đó là gì, nhưng càng tiến về trước thì tín hiệu càng mạnh lên, khả năng chính là ở nơi Phương Triệu nói! Chúng ta chưa từng lắp đặt thiết bị quan trắc ở khu quanh đấy, vì vậy không thể là tín hiệu phát từ thiết bị của chúng ta.”
“Tốt lắm! Tiếp tục phân tích nguồn phát tín hiệu, xem xem rốt cuộc đó là gì! Toàn đội tăng tốc tiến về trước… Không, vẫn duy trì tốc độ hiện tại, nhất định phải cẩn thận! Tất cả tập trung cao độ cho tôi!” Flemington nói như gầm lên.
Bây giờ Flemington chẳng còn tâm trạng quan tâm Phương Triệu nữa, căn dặn xong thì lập tức gọi về căn cứ, thực hiện nhiều phương án chuẩn bị. Tuy Phương Triệu nói tín hiệu này không mang tính uy hiếp nhưng ông vẫn không dám mạo hiểm, phía căn cứ buộc phải cắt cử người sẵn sàng đợi lệnh mọi lúc.
Tiếp tục tiến về trước, đã không cần Phương Triệu phải chỉ đường nữa. Thiết bị thu tín hiệu của đội đã bắt được tín hiệu mục tiêu. Khi tín hiệu trở nên rõ nét, đoàn xe cũng đã đến điểm mục đích.
Flemington quan sát bản đồ, tiếp đó nhìn ra vùng cát vàng cách đó không xa, giơ tay chỉ: “Chính là chỗ này!”
“Tiến hành đo đạc lại! Quan trắc ở tầng sâu!”
Flemington chỉ ước được lập tức đào thứ bên dưới lớp cát lên. Tiếc là nguồn phát tín hiệu chôn rất sâu, họ lại không hiểu nhiều về khu vực này, phải kiểm tra kĩ xem kết cấu lòng đất có chắc chắn không, có khu vực cát lún không.
Trong lúc nhân viên quan trắc bận rộn, Phương Triệu cũng nhìn về phía ấy. Trên bản đồ Flemington cho hắn xem hiển thị khu vực phía trước trông như một cái hố lớn, dưới hố toàn cát là cát. Nếu đổi số cát này thành nước, vậy đây chính là một hồ nước lớn có độ sâu hơn trăm mét. Nguồn tín hiệu ở ngay dưới đáy hố.
Năm xưa, trước khi căn cứ Phụ Tinh được xây dựng, họ đã tiến hành thăm dò hành tinh bước đầu. Khi ấy vị trí sâu nhất ở khu vực này chỉ đạt 100 mét. Về sau khu vực này được đánh dấu đưa vào “vùng ngoại khu”, không ai còn quan tâm tới nó nữa. Căn cứ không thể lắp đặt thiết bị quan trắc ở khu vực này, mà dù lắp đặt được thì chỉ vài ngày là sẽ bị cát chôn vùi, hao mòn nghiêm trọng. Căn cứ Phụ Tinh nghèo rớt mồng tơi, không trả nổi khoản tiền hao mòn này, vì vậy khu vực này không có trạm quan trắc cũng không có đồn gác.
Thấy Phương Triệu dắt chó xuống xe, Flemington nhắc nhở: “Cầm dây cho chặt, đừng để lạc mất chó. Bây giờ là ban đêm còn đỡ, đợi đến khi trời sáng thì đừng cho nó ra ngoài. Con chó này lông dày, sợ nóng, cứ để nó ở trong xe.” 200 triệu đó! Sau chuyến này về ông còn muốn mượn chó để bắt sâu, không thể để nó ốm được!
Phương Triệu đồng ý, dắt Lông Xoăn đi dạo ở khu vực an toàn mới được khoanh vùng.
Lông Xoăn rất hưng phấn, vừa đi vừa hít ngửi mặt cát, sau đó cào cát điên cuồng.
Flemington thấy vậy, cười nói: “Cặp chân ngắn này vậy mà khoẻ ghê…”
Chưa nói dứt câu, nụ cười trên mặt Flemington bỗng biến mất tăm, hai mắt nhìn chằm chặp vào cái hố Lông Xoăn đào ra. Khứu giác của chó nhạy hơn người, mà nghe nói con chó giá trị 200 triệu này lại càng siêu phàm. Chẳng lẽ, nó đã phát hiện ra cái gì đó?
Nửa phút sau, một con vật trông giống thằn lằn cát bị ngậm lên, sau đó bị Lông Xoăn ném qua ném lại.
Flemington: “…” Thất vọng.
Không lâu sau, thấy bên này lại có động tĩnh, Flemington không cam tâm, quay sang nhìn lần nữa.
Lông Xoăn lại tha ra một con vật khác.
Flemington: “…”
Lẳng lặng rời mắt đi.
Lần thứ ba, Flemington đã hết hi vọng hoàn toàn. Khi nhìn sang bên này, ông phát hiện Phương Triệu ngồi xổm nhặt thứ gì từ cái hố Lông Xoăn đào ra. Ánh sáng phản xạ khiến mắt ông nheo lại, kế đó mắt mở ra, rảo bước lại gần.
“Đã phát hiện cái gì rồi?!”
“Một mảnh kim lại.” Phương Triệu đưa cho Flemington thứ vừa đào ra.
Mảnh kim loại lớn không bằng nửa bàn tay, trông như mảnh vỡ của thiết bị bay hoặc một thứ gì đó. Sau khi đưa đi phân tích, kết quả nhận về là, mảnh vỡ này đã tồn tại từ trước cả khi căn cứ Phụ Tinh được xây dựng.
Cũng tức là, từ khi căn cứ Phụ Tinh chưa xây dựng, mảnh vỡ này đã được chôn ở đây!
“Tư lệnh, đã có kết quả quan trắc của khu vực này.” Nhân viên kĩ thuật gửi kết quả quan trắc khu vực cho Flemington.
Flemington đọc thật nhanh kết quả quan trắc, mỗi một khối cơ trên mặt đều lộ rõ sự hưng phấn. Ông chỉ vào hố cát khổng lồ đằng trước: “Đào cho tôi!”
Trước kia nghèo, một đồng kinh phí cũng muốn chia thành mấy phần để dùng. Bây giờ, Flemington, vốn định an toàn tiến chắc, quyết định to gan thử một lần.
Nghĩ tới Bạch Ký, lại nghĩ tới Uy Tinh, từng hành tinh vốn dĩ ở tận dưới danh sách ưu tiên phát triển đều đã phát đạt hết cả. Nếu có cơ hội thay đổi Phụ Tinh, ai không muốn nắm lấy? Cho dù thay đổi không lớn, nhưng có thể tạo ra vài tin sốt dẻo, thu hút thêm sự quan tâm cũng là việc tốt.
Tất nhiên, nếu có người bằng lòng chia sẻ trách nhiệm, Flemington cũng rất vui lòng. Ví dụ mấy vị khách mời đi theo đằng sau.
Vừa nhắc tới các khách mời, nhóm Saron đã tới nơi.
Khi biết dưới hố cát khổng lồ này có một thứ chưa rõ, Saron lập tức tưởng tượng ra cả bộ phim dài cả trăm tập chưa tính ngoại truyện.
Thiết bị bay từ căn cứ chở thêm một lô trang bị tới. Flemington cho người phân phát các thiết bị thăm dò kim loại cầm tay này. Người không tham gia nhiệm vụ khai quật này sẽ ở lại khu vực xung quanh, xem xem có mảnh tàn tích ở tầng nông nào không. Càng đào được nhiều, thông tin thu được sẽ càng nhiều.
Căn cứ Phụ Tinh nghèo, trang thiết bị lạc hậu, một số việc phải dựa vào sức người, vì vậy Flemington lại điều thêm một loạt nhân sự nữa từ căn cứ tới.
Trời dần hửng sáng, nhiệt độ không khí tăng cao rõ rệt.
Nhóm Saron xúm lại xin mấy thiết bị thăm dò để nghịch chơi.
“Cho tôi một cái, tôi đích thân thử!”
“Tôi cũng muốn tôi cũng muốn!”
Dò một lúc mà chẳng dò ra cái gì, Saron mất kiên nhẫn, mắt đảo láo liên khắp xung quanh.
“Hử? Đó là cái gì?” Saron nhìn thấy một số hạt màu trắng.
Barbara, Võ Thiên Hào và Mitis nghe tiếng kêu của Saron đều xúm vào xem.
Saron dùng ngón tay cẩn thận nhặt lấy một hạt, bóp thử, hạt đó lập tức biến thành bột. Saron tỏ vẻ kinh ngạc: “Một loại muối đặc sản của sa mạc chăng?”
Bên cạnh hắn, một binh lính căn cứ không giấu nổi sự bối rối: “… Đây là phân của một loài vật đặc sản sa mạc.”
Cách đó không xa, một số sinh vật hình thù kì dị lộ nửa cái đầu ra khỏi lớp cát, thấy có người chú ý tới mình, chúng lại chui tọt vào trong lồng cát.
Đang bị Phương Triệu dắt, mũi Lông Xoăn bỗng giật giật, bước mấy bước về hướng nhóm Saron nhưng bỗng bị Phương Triệu ấn đầu kéo về.
“Phần còn lại để họ tự đào.”
