Chương 291
Số 7
Mặc dù không ghi chú tên tuổi, song khi nhìn chín tấm ảnh chiếu trên màn hình lớn, những người có hiểu biết tương đối về giới giải trí đã bắt đầu “giải mã”, lần lượt nhận dạng từng người. Chỉ là khi “giải mã” số 7, họ chợt rơi vào bế tắc.
“Sáu người đầu tiên tôi đều nhận ra, nhưng số 7 là ai?” Có thành viên hội đồng nhỏ giọng hỏi ông bạn ngồi bên cạnh.
“Có phải Dasmi không?” Một người khác cũng nghi hoặc.
“Không phải, Dasmi là số 9.”
“Vậy… Nion?”
“Cũng không đúng. Nion là số 2.”
“Thế thì lạ thật, chẳng lẽ do tạo hình? Tôi không nhận ra nổi.”
Thoạt đầu những tiếng xì xào xuất phát từ những người xuất thân diễn viên hoặc tương đối am hiểu về giới diễn viên.
Trong khu vực Hội đồng trăm người, ở hàng ghế thứ ba có mấy người mặc quân trang. Mặc dù không cùng họ, cũng không thuộc cùng một quân khu song đều quen biết nhau. Ngày thường họ trăm công nghìn việc, không quan tâm giới giải trí, song là con cháu nổi bật của các đại tướng, đại diện của cùng lứa trong gia tộc, họ vẫn nắm quyền bỏ phiếu.
Ban đầu khi dự án Kỉ Nguyên Sáng Thế được khởi xướng, nhà sản xuất đã trao đổi với họ. Bộ phim này sẽ phát sóng ở tất cả các quân khu, thuộc loại phim quân nhân “phải xem”. Mà nếu là phim bắt buộc xem, lại nắm quyền bỏ phiếu, họ tất nhiên phải đại diện lựa chọn diễn viên thuận mắt quân khu của mình.
Diễn viên từng mắng quân khu, không chọn!
Diễn viên đạo đức đi xuống, không chọn!
Diễn viên thần thái không đạt, không chọn!
…
Tựu chung lại, người này phải thuận mắt họ, phải khiến họ hài lòng.
Nếu diễn viên không ổn, vậy sau này phim chiếu rộng rãi trên quân khu, họ ngồi xem có khác gì ăn phân không?
Vì vậy, đây là nhiệm vụ của họ.
Lúc này, nhóm người ngồi hàng ba nghe cuộc thảo luận xung quanh bỗng nổi hứng thú.
“Chín diễn viên này, đám người ngồi đây còn không nhận ra, vậy những người vốn dĩ không quan tâm giới giải trí như chúng ta nhận ra được mới là lạ.”
“Tôi chỉ nhận ra đây là chín người khác nhau, còn ai là ai thì chịu, không nhận ra người nào.”
“Sao nữ tôi còn nhớ mặt, chứ sao nam thì thôi, cảm giác không có ấn tượng với ai hết.”
“Nãy nghe có người hỏi số 7, tôi cứ cảm thấy số 7 này ưng mắt ra phết.”
“Tôi cũng thấy vậy. Nhưng mà dạo vừa rồi tôi nghỉ phép về nhà, có ngồi xem cùng bà xã mấy bộ phim, trong số này có mấy người cảm thấy khá quen, số 7… hình như cũng nhìn thấy đâu rồi, chắc chắn thời gian vừa rồi hắn không đóng phim gì. Chủ yếu tại cái tạo hình này giống nhau quá, trên mặt còn có sẹo.”
Còn những người quen thân với Roman thì khi nhìn chín diễn viên trên màn hình, nghe tiếng bàn tán xung quanh, họ bất chợt nảy sinh một dự cảm không lành.
“Cứ cảm thấy có gì đó sai sai.”
“Số 7 đó, các ông nhận ra không?”
“Tám người còn lại tôi đều nhận ra, chỉ có số 7, nhìn quen lắm, nhưng không nhớ nổi là ai.”
“Các ông nói… Cái lão Roman đó, có phải lại định chơi chiêu rồi không?”
“Không phải chứ? Đây là dự án Kỉ Nguyên Sáng Thế đấy! Hôm qua tôi gọi điện với lão, còn hết lời cảnh cáo lão phải tuân theo quy tắc mà làm!”
“Khó nói.”
“Cũng chưa chắc là định chơi chiêu, có khi do tạo hình nên mọi người không nhận ra ngay thôi, dù gì lớp trang điểm dễ đánh lừa thị giác. Tôi nghĩ đợi lát nữa xem đoạn phim diễn thử thì kiểu gì cũng nhận ra.”
“Cũng đúng, đợi xem phần diễn thử là biết ai ngay thôi.”
Màn hình lớn chuyển cảnh, đoạn phim diễn thử của ứng cử viên số 1 phát sóng đầu tiên.
Ứng cử viên số 1 là một diễn viên vô cùng nổi tiếng. Khi gương mặt đã trang điểm, vẽ thêm vết sẹo xuất hiện trên màn hình, một số người tương đối thân thiết với diễn viên này tức thì mỉm cười. Sự lựa chọn của họ tất nhiên không thể công bằng tuyệt đối, trong trường hợp các ứng cử viên thể hiện không chênh lệch nhiều, họ chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho người quen hoặc người đã hứa hẹn trợ giúp.
Trên màn hình, một đoạn phim thử vai đang phát sóng.
Trên mặt tường phân hai nửa sáng tối treo một tấm bản đồ đánh dấu nhiều kí hiệu, trên mặt bàn cũ kĩ mà chắc chắn mang nhiều vết xước đặt vài món đồ dùng để đánh dấu.
Không một món đồ xa xỉ, tất cả đều mang đậm phong cách thời diệt thế, mỗi món đồ dường như đều phong trần, nhuốm máu.
Trong phòng có một bóng người lờ mờ. Đây là hình chiếu điện ảnh, còn đến khi ghi hình chính thức, đó sẽ là một diễn viên khác.
Bấy giờ, những bóng người này đều đứng vây quanh cái bàn. Không gian vô cùng tĩnh lặng. Tất cả kết hợp cùng các vật phẩm bày trí trong phòng tạo thành một cảm giác nghiêm túc và trang trọng.
Đây là một cuộc họp đột xuất.
Một đôi tay chai sần, đầy những vết sẹo cầm một cuộn bản đồ trải ra trên mặt bàn.
Vết sẹo trên mặt và biểu cảm nghiêm túc của hắn không hề tạo cảm giác dữ tợn, song một sự uy nghiêm lại tự nhiên toát lên trong mỗi cử chỉ, khiến người ta chỉ nhìn thôi đã e sợ.
Trong đoạn phim, gương mặt “Phương Triệu” hơi nghiêng sang một bên như đang tập trung lắng nghe. Cùng lúc đó, ánh mắt hắn đảo qua tấm bản đồ, ngón tay duỗi ra từ tốn chỉ vào một điểm trên đó, cặp mắt như tia điện đảo quanh chiếc bàn, thoáng dừng lại ở mỗi một người nhìn thấy khiến người đó rùng mình.
“Một tháng là quá dài. Không còn thời gian nữa. Trong vòng nửa tháng… phải giành được khu vực này!”
Tiếp đó là một đoạn phân tích chiến thuật khá dài, khi phân tích kết hợp quan sát thời tiết thực tế, thế trận cụ thể, cách bố trí mai phục, trang bị vũ khí, sắp xếp hành động phù hợp cùng các yếu tố nguy cơ tiềm tàng ở nhiều phương diện.
Giọng hắn thấp và trầm, khi nhanh khi chậm, khi trầm bổng khi tạm dừng, song không biểu lộ bất cứ một cảm xúc, lại tưởng như tất cả cảm xúc đã bị giấu kín, khiến người ta đoán không ra hư thật. Bầu không khí có phần áp lực.
Đây là đoạn diễn Roman đã chọn đặc tả. Khi chính thức ghi hình, ống kính sẽ không thể luôn tập trung vào “Phương Triệu”, còn cảnh quay đặc tả trước mắt thì là vì phục vụ mục đích chọn vai nên mới vậy.
Dưới sân khấu, đã có người bắt đầu nhận xét về phần thể hiện vừa rồi.
“Đọc thoại rất xuất sắc, một đoạn dài như vậy mà trọng âm ngắt nghỉ không có bất cứ vấn đề nào.” Một ông lão đã nghỉ hưu nhận xét.
“Diễn viên tới cấp bậc như hắn đã rất ít mắc sai lầm trong đọc thoại. Xử lý tiểu tiết rất tốt, khả năng thông qua đọc thoại để khơi gợi cảm xúc cũng đạt trình độ cao.” Một người khác nhìn màn hình tỏ vẻ hài lòng.
“Tạm thời không có vấn đề lớn, xem tiếp đi.”
Trong đoạn phim, nhân vật tiếp tục lời thoại.
Càng về sau, sát ý trong lời thoại càng lộ rõ, sức nặng của mỗi một chữ như tăng lên theo cấp số nhân. Đến câu cuối cùng, “Phương Triệu” trên màn hình nhìn vào khu vực trên tấm bản đồ, ánh mắt trở nên sắc lẹm tựa lưỡi kiếm trượt ra khỏi vỏ, găm chặt vào mục tiêu.
“Chà, khí thế được đấy.”
Một ông lão mặc quân trang ngồi hàng hai cười nói.
Mấy người mặc quân trang ngồi hàng ba hùa theo: “Hình như cũng được?”
“Tạm ổn.”
“Khí thế ổn là được rồi, thoạt nhìn cũng ghê gớm ra phết.”
Chỉ một ông lão mặc trang phục thoải mái, phong thái nho nhã là thoáng cau mày, “Có phần hơi quá đà.”
Vị này là giáo sư Học viện Nghệ thuật Hoàng Châu vừa nghỉ hưu. Ông từng đào tạo vô số diễn viên xuất sắc, học trò rải khắp thiên hạ.
Với người có chuyên môn như ông, góc độ phân tích vấn đề tất nhiên khác với người ngoài ngành. Vì vậy mà khi xem đoạn phim vừa rồi, ông đã phát hiện một số vấn đề nhỏ, bèn nói ra.
Nhưng cũng có đồng nghiệp có quan điểm khác.
“Có gì mà quá? Tôi thấy vậy là vừa đủ! Phương Triệu của thời điểm này đã là thủ lĩnh Diên Châu, trong cuộc chiến diệt thế, bất kể kiến thức lí luận hay năng lực chiến đấu của hắn đều đã rất mạnh, theo lý phải mang khí thế mạnh mẽ của một người bề trên!” Một người phản bác.
Phương Triệu trong lịch sử là người như thế nào?
Nếu xét riêng sức mạnh trong chiến đấu, chưa chắc hắn đã là người mạnh nhất, nhưng có thể vượt qua trăm năm diệt thế, trở thành thủ lĩnh hùng cứ một phương, tâm trí, mưu lược, cùng sức mạnh và tố chất thân thể hắn đều là thứ người khác không thể so sánh.
“Giai đoạn đầu của bộ phim Kỉ Nguyên Sáng Thế, Phương Triệu đang trong thời đỉnh cao, sẽ không suy yếu như giai đoạn sau, vì vậy khí thế phải mạnh! Phần diễn này không vấn đề gì cả!” Một ông lão tóc bạc cũng bênh vực học trò của mình. Số 1 là học trò của ông, hai bên vẫn luôn giữ liên hệ. Lần bỏ phiếu này, chắc chắn ông sẽ nghiêng về học trò của mình.
Ông lão phong thái nho nhã lên tiếng trước đó nghe vậy khẽ lắc đầu. Ý ông không phải như vậy, tuy nhiên ông không nói thêm nữa, chỉ là đôi lông mày cau chặt vẫn không có dấu hiệu giãn ra, hiển nhiên vẫn giữ nguyên cái nhìn của mình.
“Ha ha ha, giờ mới bắt đầu thôi, các vị cứ từ từ, tiếp theo còn nữa mà, chúng ta còn có thể so sánh thêm. Việc cần làm hôm nay cũng chỉ có nhiêu đó thôi.”
“Đúng đúng, xem tiếp đi, phía sau còn một cảnh đánh võ nữa.”
“Đánh võ chắc chắn không có vấn đề. Cậu học trò này của tôi đã quay nhiều phim hành động rồi, lần này còn tiến hành huấn luyện chuyên nghiệp vì thử vai Phương Triệu đấy.”
Giờ đã bênh chằm chặp rồi, còn nói thẳng số 1 là học trò của mình, rõ ràng đang ám chỉ những người khác nể mặt mình mà bỏ phiếu cho số 1.
Có người khịa thầm: Ông không nói thì thôi, giờ biết số 1 là học trò của ông, tôi quyết không bỏ phiếu cho hắn!
Khi lựa chọn diễn viên, Hội đồng trăm người cũng tranh đấu khốc liệt.
Đoạn phim tiếp tục, những người có mặt tập trung quan sát, phân tích kĩ lưỡng.
Cảnh đánh võ của số 1 quả thật không tệ, dù cho thực tế thế nào, chí ít hiệu quả thể hiện trên phim rất tốt.
Đoạn phim thử vai của một ứng cử viên kết thúc, bên dưới đã có người viết những lời nhận xét vào sổ của mình, đợi khi xem xong sẽ chọn ra người cho là tốt nhất để bỏ phiếu.
Tiếp theo đó, đoạn phim thử vai của ứng cử viên số 2, số 3, số 4… phim thử vai của năm người lần tiên lần lượt chiếu xong.
Tiếng tranh cãi càng lúc càng gay gắt. Người này cho rằng học trò của mình diễn tốt nhất, người kia cho rằng sư huynh/sư đệ của mình diễn không ai b ằng.
“Tất cả đều diễn rất tốt, đều là những diễn viên có thực lực.” Có người chọn thái độ ba phải, không đắc tội ai.
Những người không quan hệ, không quen biết, không căn cơ thì không thể lấy được kịch bản, không giành nổi cơ hội thử vai. Vì vậy miễn đến được bước lựa chọn cuối cùng này thì không một ai là đơn giản. Trong hội đồng, những người giữ thái độ trung lập sẽ không đắc tội bất cứ ai, đến khi bỏ phiếu sẽ quyết đoán bỏ phiếu trắng.
Những vị xuất thân quân đội ngồi hàng ba đã có dấu hiệu mất tập trung, mặt vô cảm nghe những tiếng tranh cãi xung quanh.
“Hình như ai cũng ổn.”
“Đều diễn rất tốt.”
Nhưng chỉ có thế.
Dù là diễn viên hạng nhất hay diễn viên siêu sao thì họ cũng không nhận ra. Họ quanh năm đóng quân ở các hành tinh, ít tiếp xúc với giới giải trí, đặc biệt những nơi điều kiện gian khổ giống như Bạch Ký trước khi phát hiện mỏ đá năng lượng thì thậm chí không thể lên mạng, không có bất cứ giao lưu thông tin với bên ngoài trừ tin báo quân sự hay chương trình giáo dục chính trị, lẽ tất nhiên chưa từng xem các bộ phim nổi tiếng trong giới giải trí.
Đương nhiên, quan trọng nhất là, họ thật sự không có hứng thú với những chiêu trò của giới giải trí.
Phiền thật, sao mình phải nhận cái nhiệm vụ bỏ phiếu này chứ?
Ban đầu họ còn cảm thấy khá thú vị, nhưng sau vài lần như vậy đã bắt đầu thấy phiền. Họ thà dẫn người đi khai hoang, thăm dò vũ trụ, nhân tiện giao lưu “thân thiện” với đám sinh vật thổ dân ở các hành tinh còn hơn.
Nói thực ra thì, xung quanh họ có rất nhiều người diễn xuất nhập thần, lúc nào cũng đeo lên mình một tấm mặt nạ, khiến họ nhờ vậy mà luyện thành cặp mắt hoả nhãn kim tinh. Nếu bắt những người đó đi đóng phim, chỉ xét riêng về diễn xuất, chưa chắc họ đã thua kém các diễn viên chuyên nghiệp.
Các diễn viên đứng trước mặt họ cũng chỉ có như thế. Không xuất sắc, song cũng không có gì có thể bắt bẻ.
Họ không theo đuổi thần tượng, không quan tâm giới giải trí, song đã ngồi ở đây thì họ vẫn dành cho các diễn viên sự tôn trọng cần có, dù rằng trong lòng mất kiên nhẫn cỡ nào, họ vẫn ngồi rất nghiêm chỉnh, im lặng xem hết đoạn phim, hoàn thành nhiệm vụ của mình.
“Còn bốn người nữa, xem xong thì vai diễn này coi như chốt.” Một thiếu tướng quân khu nhìn thời gian, nói.
“Đây mới là vai diễn đầu tiên của hôm nay thôi, tiếp theo còn hai vai cần chọn nữa, mỗi người đều theo quy trình này.”
“Ngồi đây nghe cái lũ này bô lô ba la cảm giác còn mệt hơn đi huấn luyện.”
“Biết làm sao được, cứ xem tiếp đi. Người thứ 6 rồi.”
Sau đoạn phim của ứng cử viên số 6, những người có chuyên môn xung quanh lại bắt đầu tranh luận.
Có xem mới biết, những người này thoạt đầu có vẻ rất chính trực, thế mà giờ khi các ứng cử viên lần lượt thể hiện, cạnh tranh trở nên gay gắt, họ cũng bắt đầu lên tiếng tranh đoạt, thậm chí còn có một ông lão nói rõ là mình muốn bỏ phiếu luôn.
Hàng ghế thứ ba tiếp tục thái độ vô cảm.
“Còn ba người nữa.”
“Ầy, đã số 7 rồi! Chính là số 7 mà đám người này không nhận ra đấy.”
Nghe tới số 7, những người vốn đã hơi thất thần lập tức nghiêm túc trở lại!
Họ phải nhìn thật kĩ, xem xem có thể dựa vào ba đoạn diễn thử để nhận ra số 7 là ai hay không.
“Tôi cũng xem xem, có khi tôi lại nhận ra trước đám người kia ấy chứ.”
“Anh đâu có xem phim, có thể nhận ra mấy diễn viên?”
“Đừng nói chứ, người khác thì tôi còn thấy lạ, nhưng số 7 lại cứ cảm giác đã gặp ở đâu rồi.”
