Chương 298
Ôm đùi
Khu vực trường quay Kỉ Nguyên Sáng Thế.
Sau một ngày học về các đạo cụ và làm quen trường quay, đến chiều Phương Triệu dẫn nhóm Kỷ Bạc Luân đi phố ẩm thực ăn cơm.
“Phố ẩm thực tuy nhiều món, nhưng giá không rẻ đâu.” Một diễn viên trẻ nhìn giá trên thực đơn, nhận xét.
“Chính phủ có kiểm soát giá cả khu này không?”
“Hình như là không kiểm soát nổi.”
Phố ẩm thực có rất nhiều lựa chọn, khuyết điểm là vật giá cao.
Nhưng nghĩ cũng phải. Nguồn thực phẩm đều được trồng tại Uy Tinh, là sản phẩm thuần tự nhiên, không có chất kích thích tăng trưởng, không phải sản phẩm công nghiệp, mùi vị lại không tệ. Quan trọng nhất là, nhiều loại rau củ quả là giống cây chỉ có ở thế kỉ cũ, nghe nói là được Uy Tinh “hồi sinh”, tạm thời chỉ có nguồn cung duy nhất từ Uy Tinh.
Vì vậy, thức ăn ở đây ở một đẳng cấp khác!
Đợi món ăn lên đủ, Phương Triệu vừa cầm đũa đã nghe Kỷ Bạc Luân nói: “Anh Triệu chậm đã, để em thử độc trước.”
Nói đoạn lôi trang bị ra chụp ảnh cả bàn đồ ăn, còn đổi góc chụp mấy tấm liền.
Không có mạng nhưng chẳng lẽ không thể chụp ảnh giữ trước?
Đợi tới thời gian lên mạng mỗi tuần, hắn sẽ lên mạng khoe hết lượt!
“Ok, thử độc hoàn tất, có thể ăn rồi.”
“Gượm đã, tôi cũng chụp vài tấm.”
“Tôi đói suýt quên khuấy chuyện này! Các vị xin chờ một lát, đợi tôi làm tấm ảnh selfie!”
Trong nhóm 8 người cùng đi, trừ Phương Triệu, 7 người còn lại đều bấm máy chụp lia lịa bàn ăn, còn tạo tư thế selfie đủ kiểu.
Phương Triệu nghĩ một lúc, cũng chụp bàn ăn một tấm. Không phải để đăng lên mạng khoe khoang như người khác nghĩ, mà vì hắn nhớ cụ Phương ông từng dặn hắn chụp ít ảnh thức ăn ở Uy Tinh. Cụ ông muốn biết Phương Triệu tới đây có được ăn ngon ăn no không.
Đợi lúc nào mạng thông, hắn sẽ gửi ảnh cho cụ.
“Anh Triệu, chúng ta chụp chung một tấm đi.” Kỷ Bạc Luân sáp tới một cách nịnh bợ.
“Cùng chụp cả đi!” Những người khác cũng xích lại.
8 người cùng chụp một tấm ảnh.
Phương Triệu nhìn ống kính, bất giác mỉm cười phong cách ông nội.
Mấy ngày sau đó, do nhà ăn ở gần, Phương Triệu đều ăn trưa ở nhà ăn đoàn phim. Đến chiều sau khi hoàn thành nhiệm vụ học tập, hắn sẽ qua phố ẩm thực ăn cơm, tìm lại những kí ức thời thế kỉ cũ.
Hầu hết nhân viên nhà ăn của đoàn phim và đầu bếp, nhân viên các cửa hàng trên phố ẩm thực là người nhà quân nhân, một số trong đó theo đuổi thần tượng, lần đầu nhìn thấy các minh tinh, họ vô cùng xúc động. Đây quả đúng là sao trời lấp lánh, minh tinh hội tụ! Khiến họ chỉ muốn lên mạng chém gió một phen.
40, 50 ảnh đế ảnh hậu tụ tập lại quay phim, các anh từng thấy chưa?
Tôi thì thấy rồi!
8 siêu sao cùng nhau ăn lẩu, các anh từng thấy chưa?
Tôi thấy rồi!
Thiên vương thiên hậu, siêu sao đình đám, ở chỗ chúng tôi đều có hết a ha ha ha!
Những phục vụ và người làm việc ở đây hoặc là vô cùng an phận, chỉ tập trung làm việc, không hé răng chuyện gì, hoặc là dạng tinh ý lại khôn khéo, cái gì nên nói cái gì nên làm nắm rõ trong lòng bàn tay.
Người không an phận lại còn tự cho mình thông minh đều không được sắp xếp cho làm việc ở đây. Vì vậy không hề có ảnh chụp phá hoại hình ảnh của minh tinh bị tuồn ra, mọi hình ảnh đều được chụp với sự đồng ý của các nghệ sĩ.
Nhưng chỉ không lâu sau đó, tình thế đã thay đổi.
Ví dụ những người làm việc trong nhà ăn. Khi lần đầu nhìn thấy minh tinh, thái độ của họ là:
“A a a a – ảnh đế/ảnh hậu/đại thần/nữ thần, chào anh/chị ạ! Cho em xin chữ kí được không?”
Ngày hôm sau.
“Các vị xin đợi một lát, món ăn của các vị sẽ nhanh chóng được đưa lên. Có thể cho tôi chụp cùng một tấm ảnh được không? Tôi xúc động quá!”
Hôm sau nữa.
“Tới đây. Vâng.”
Hôm sau nữa nữa.
“Xếp hàng xếp hàng! Nói anh đó, còn nhìn cái gì!!”
Chỉ sau chưa đầy một tuần, các ngôi sao điện ảnh đang làm mưa làm gió đã chuyển từ “động vật quý hiếm” thành “nhiều như chó” trong mắt nhân viên nhà ăn. Tới hiện tại, khi nhìn các ngôi sao nghệ sĩ, cõi lòng họ đã tĩnh lặng không gợn sóng.
Sau vài ngày, xung quanh Phương Triệu đã hình thành một nhóm nhỏ, nhiều lần đi ăn cơm đều đi cùng nhau.
Tập thể Ngân Dực phân hoá thành hai nhóm, một nhóm do Hạ Lý Tỵ cầm đầu, một nhóm lấy Phương Triệu làm trung tâm. Nhóm của Hạ Lý Tỵ hầu hết là các diễn viên hạng nhất và một số diễn viên lâu năm khá lớn tuổi, nhóm của Phương Triệu thì chủ yếu từ các diễn viên trẻ hạng hai, hạng ba.
Những nhóm nhỏ như vậy có rất nhiều, mà các tập thể nhóm lớn cũng đang hình thành nhanh chóng.
Kỉ Nguyên Sáng Thế là dự án lớn, thể hiện ở việc nó do 11 phần phim tạo thành. Giai đoạn sáng thế có 11 vị đại tướng, 11 phần của bộ phim là những phần nội dung lần lượt xoay quanh 11 vị đại tướng.
Mỗi phần phim đều có một vị đạo diễn phụ trách. Đạo diễn phụ trách phần phim về Diên Châu tên Bạch Đoan, cũng là đạo diễn nổi tiếng.
Rất khó tìm thấy bóng dáng Roman trong đoàn phim, nhưng Bạch Đoan thì ngày nào Phương Triệu cũng có thể gặp, một số nhiệm vụ của hắn chính là do Bạch Đoan sắp xếp.
Vì sự đặc thù của Diên Châu nên ngay từ đầu phim, nhân vật không phải vai chính như Phương Triệu đã có lượng cảnh diễn khá nặng. Vì nguyên nhân này mà Bạch Đoan thường xuyên trao đổi với Phương Triệu, trước khi chính thức bấm máy cũng giao cho hắn khá nhiều nhiệm vụ.
Kí túc xá cách phim trường một đoạn kha khá. Mỗi ngày sẽ có các chuyến xe di chuyển giữa kí túc và trường quay theo giờ cố định. Đây không phải xe bus phổ biến đâu đâu cũng có của thế kỉ mới, mà là loại xe địa hình thân dài bọc giáp có thể chắn gió che mưa, phòng đạn phòng cháy nổ, dù bị mưa đá to cỡ nắm đấm đập xuống thì người bên trong vẫn chẳng hề hấn gì. Tất nhiên, dù môi trường nơi đây khắc nghiệt song chưa tới mức cực đoan như vậy. Đoàn phim tới nơi này là để quay phim chứ không phải chơi trò thử thách sinh tồn.
Hôm nay, Phương Triệu lên chuyến xe sớm tới trường quay. Hôm nay hắn cần đi một số nơi. Đạo diễn Bạch yêu cầu hắn tìm hiểu thêm về hoàn cảnh công tác của “Phương Triệu” năm xưa.
Khi Phương Triệu tới nơi, đạo diễn Bạch đang chỉ huy người vận chuyển một số thiết bị.
Nhìn thấy Phương Triệu, đạo diễn Bạch gọi một người tới, “Cậu nào đằng kia! Dẫn Phương Triệu tới trường quay số Y71!”
“Đạo diễn Bạch, để em đi đi, em biết trường quay số Y71 ở đâu.” Kỷ Bạc Luân chẳng biết chui từ đâu ra.
Đạo diễn Bạch không để ý, vẫy tay ra hiệu cho hắn mau mau dẫn người đi.
Kỷ Bạc Luân dẫn Phương Triệu tới trường quay số Y71, “Hôm qua em tới làm quen trường quay Y70, trường quay Y71 ở ngay bên cạnh nên biết đường.”
Trên đường gặp một số diễn viên Ngân Dực khá thân thiết với Phương Triệu, do không có việc gấp gì nên bèn đi xem cùng nhau.
Khi Phương Triệu tới trường quay Y71, bên trong đã có người khác. Hạ Lý Tỵ cũng có mặt, đang trao đổi gì đó với một diễn viên trung tuổi. Phương Triệu không tới làm phiền hắn mà tập trung quan sát trường quay này.
Đây là một phòng họp, có phần tương tự với bối cảnh của cảnh thử vai đầu tiên, chỉ là nó tiếp cận với cảnh thật trong lịch sử hơn, hiển nhiên là kết quả hoàn nguyên chân thực sau khi tham khảo tài liệu lịch sử. Thậm chí vết xước trên bàn cũng gần như giống hệt hình ảnh trong tài liệu lịch sử còn lưu lại!
Phương Triệu đi dọc theo chiếc bàn dài, ngón tay lướt qua mặt bàn, cảm nhận những vết lồi lõm xù xì trên mặt bàn, cho tới khi bước tới một chiếc ghế dựa thoạt trông rất bình thường đặt ở đầu kia của bàn.
Giờ khắc này, đô thị phồn hoa rực rỡ của thế kỉ mới đã lùi xa, những kí ức sâu trong tâm trí hắn bị gọi về, thế giới ngập trong máu lửa, bụi bặm, tăm tối ấy lại hiện lên rõ mồn một.
Trong phòng không sáng lắm, những ngọn đèn phụ cũng chưa được bật.
Hạ Lý Tỵ thấy Phương Triệu đi tới đó, định lên tiếng nhắc nhở hắn đừng đụng chạm lung tung.
Một diễn viên trẻ bất cẩn làm đổ một chiếc cốc kim loại. Chiếc cốc lăn trên mặt đất kêu leng keng. Như nhận thấy điều gì, diễn viên đó hướng mắt sang, va ngay vào ánh mắt Phương Triệu quay đầu nhìn lại. Khoảnh khắc ấy, máu toàn thân hắn như đông cứng.
Ánh mắt sắc bén, buốt lạnh, tựa như đã thực chất hoá thành một lưỡi dao được mài sắc lao thẳng tới hắn.
Thứ áp lực đè nặng xương cốt ấy tựa như len lỏi trong máu thịt, bủa vây bốn xung quanh, khiến người ta không thở nổi!
Khi bước vào trường quay, trông Phương Triệu rất thản nhiên, người trong phòng không hề có chuẩn bị tâm lý, giờ bị kích thích đột ngột khiến ai nấy đều sững ra.
Toàn bộ trường quay Y71 chìm trong yên tĩnh.
“Phương Triệu! Phương Triệu có đây không?”
Tiếng gọi của đạo diễn Bạch vang lên từ bên ngoài.
Khi tiếng gọi vang lên, chỉ trong một cái chớp mắt, bầu không khí đông cứng trong phòng tan biến, dường như cảnh tượng vừa rồi chưa từng xuất hiện.
Phương Triệu đáp lại tiếng gọi, nở nụ cười áy náy với những người trong phòng rồi rảo bước ra ngoài. Ban nãy hắn có phần chìm đắm trong hồi ức, không kịp kiểm soát ánh mắt, khiến đám trẻ này sợ rồi.
Đợi Phương Triệu đi rồi, người vừa làm đổ cốc mới cảm thấy máu trong người từ từ ấm lại. Tim hắn đập thình thịch như trống, chợt có cảm giác vừa thoát chết! Đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác này. Kể cả khi phi thuyền gặp sự cố trên đường tới Uy Tinh, hắn cũng không run sợ đến mức ấy.
Các diễn viên khác trong phòng không kìm được tiếng nói.
“Má nó chứ! Các cậu nhìn thấy ánh mắt hắn lúc nãy không?”
“Tê hết cả người luôn!”
“Cảm giác chân như nhũn ra ấy.”
“Đáng sợ thật!”
“Hôm qua cậu còn nói người anh em này hiền lành? Hắn hiền lành chỗ nào?!”
“Bình thường đi cùng chúng ta hắn hiền thật mà, ai biết khi diễn xuất trông như thế đâu.” Người bị chỉ trích lên tiếng biện giải cho mình.
“Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao hắn giành được vai diễn quan trọng, còn tôi thì chỉ có vai diễn không sống nổi một mùa rồi. Quả thật không cùng một đẳng cấp!”
“Khí thế vừa nãy… đỉnh thật đấy! Thình lình xuất hiện, làm tôi đứng hoá đá tại chỗ. Diễn với hắn tôi chắc chắn quên thoại!”
“Tôi còn tưởng mấy cái khí thế mà kịch bản viết chỉ là phóng đại chứ. Được mở mang rồi! Thảo nào ai nấy liều mạng chen chân vào đoàn phim cao cấp này, hoá ra trong đây toàn là cao thủ!”
“Phương Triệu thế là còn chưa hoá trang đâu. Đợi hoá trang xong, chẳng phải hắn càng có phong thái của vĩ nhân?”
“Cỡ như Phương Triệu, dù so diễn xuất chính diện với các tiền bối gạo cội cũng không yếu thế!”
Hạ Lý Tỵ đứng bên cạnh mím môi. Hắn đã quên mình định nói gì.
Hắn hít sâu một hồi, tái hiện lại cảnh tượng vừa nãy.
Khí thế mà Phương Triệu vừa thể hiện tựa như sinh ra đã có, thu phát tuỳ theo ý muốn. Nếu bảo hắn diễn, chưa chắc hắn đã có thể làm tới mức như vậy.
Không, không phải chưa chắc có thể, mà là chắc chắn không thể!
Thảo nào Roman ra sức đề cử hắn!
Thảo nào tới hơn 20 thành viên của Hội đồng trăm người bỏ phiếu cho hắn!
Tên nhóc này, giấu cũng sâu đấy!
Cứ nghĩ sau này còn phải diễn cùng Phương Triệu một thời gian rất dài, Hạ Lý Tỵ chợt thấy áp lực như núi.
Kỷ Bạc Luân tỉnh táo lại thì hít một hơi thật sâu, chưa kịp phát biểu cảm nghĩ đã nghe một người bên cạnh than rằng:
“Tôi vừa nhận ra, cái đùi chúng ta ôm vững chắc lắm luôn!”
Kỷ Bạc Luân gật đầu đồng tình, càng thêm kiên định quyết tâm ôm đùi vị đại thần này. Sau khi ngoảnh lại liếc mấy diễn viên trẻ cùng công ty bằng ánh mắt đề phòng, hắn lập tức nhấc chân chạy theo hướng Phương Triệu rời đi.
Những người còn lại thấy vậy cũng nhanh chóng đuổi theo. Ôm được đùi to thì phải ôm cho chặt, nếu không bị đá ra thì phải làm sao?
Bên ngoài, đạo diễn Bạch lại giao cho Phương Triệu thêm một số nhiệm vụ, tất cả đều sẽ được ứng dụng trong thời gian ghi hình sau này.
Ở chỗ không xa, có mấy người đang chú ý bên này.
“Hắn chính là Phương Triệu?”
“Đúng, chính là hắn.”
“Trông cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt, sao lại loại được cả đám diễn viên kì cựu để giành được vai quan trọng như thế?”
“Ai mà biết, có khi tại cơ to.”
“Nói hắn không bối cảnh, tôi quyết không tin.”
“Không có thật đấy. Lần trước tôi nghe ai nói là người nhà Phương Triệu đã đứng ra thanh minh rồi.”
Lúc này, đạo diễn Bạch căn dặn Phương Triệu xong thì đi tìm diễn viên khác.
Nhóm Kỷ Bạc Luân vội chạy tới, “Anh Triệu, anh rảnh không? Em có một vấn đề về diễn xuất cần thỉnh giáo anh.”
Phương Triệu định trả lời nhưng chợt liếc thấy một bóng người, bèn nhìn sang.
Đó là một người mặc quân phục đeo huy hiệu của lính đóng quân Uy Tinh. Phương Triệu từng gặp người này trên căn cứ Uy Tinh, và hiển nhiên người đó cũng đang đi về phía hắn.
“Chờ một lát.” Phương Triệu nói với nhóm Kỷ Bạc Luân.
“Không sao không sao, anh Triệu cứ bận đi, bọn em không vội.” Hội Kỷ Bạc Luân vội nói. Theo hướng mắt Phương Triệu, họ cũng đã nhìn thấy người kia. Từ quân hàm, có thể biết đó là một thiếu tá. Trong lúc bước tới, hắn không để lộ biểu cảm nào.
Bởi vì đoàn phim chưa chính thức bấm máy nên một số khu vực chưa bị phong bế, thi thoảng vẫn có thể nhìn thấy binh lính đi vào nội bộ đoàn phim. Song trước đó lính đi vào toàn là để hỗ trợ vận chuyển hàng hoá hoặc trang thiết bị, chưa từng có ai đi thẳng tới một diễn viên như lần này.
Thiếu tá đó nhìn thấy Phương Triệu thì làm một lễ chào, Phương Triệu cũng làm lễ đáp lại.
Thấy cảnh này, có người nhỏ giọng hỏi người bên cạnh: “Có chuyện gì vậy?”
“Chịu. Tôi chỉ khó hiểu là ban nãy thiếu tá đó còn lạnh mặt, vậy mà giờ đã cười tươi rói như gặp anh em ruột thịt rồi.”
“Tên Phương Triệu đó, hình như lai lịch không nhỏ.”
Hội Kỷ Bạc Luân mở to mắt nhìn chằm chằm không chớp. Chỉ thấy thiếu tá đó nói gì với Phương Triệu, sau đó đưa cho hắn một máy liên lạc quân dụng.
Phương Triệu nhận máy liên lạc rồi nói một tiếng với đạo diễn Bạch.
Đạo diễn Bạch không buồn hỏi, lập tức gật đầu đồng ý.
Nhìn theo bóng lưng Phương Triệu rời đi, một diễn viên trẻ đứng cạnh Kỷ Bạc Luân vuốt cằm trầm tư.
“Sao tôi lại thấy cái đùi chúng ta ôm lại to lớn, vững chắc hơn rồi ấy nhỉ?”
Trong lúc đó, Phương Triệu đi vào một phòng nghỉ trống để nghe máy.
“Ha ha, lâu rồi không gặp! Phương Triệu, cậu ở đoàn phim thế nào? Có căng thẳng không?” Tiếng cười của tư lệnh Khoy thuộc căn cứ Uy Tinh truyền tới.
“Vẫn chưa chính thức bấm máy, không căng thẳng. Có chuyện gì sao?” Phương Triệu không tin lãnh đạo cấp cao trăm công nghìn việc như Khoy đích thân gọi cho hắn chỉ để hỏi mấy chuyện linh tinh này.
“Ờm… đúng là có chuyện cần trao đổi với cậu.”
Căn cứ Uy Tinh.
Tả Du giơ ngón tay run run chỉ đội lính võ trang đầy đủ đứng chặn ngoài cửa: “Vô sỉ! Không biết xấu hổ! Đến con chó cũng cướp!”
Binh lính chặn cửa đồng loạt trưng bản mặt trơ như đá: Không nghe không nghe, tóm lại đây không trả!
