Chương 399
Lại lại lại lại hăng quá hóa dở rồi!
Cục Quản lý Văn hoá các châu từ chối cho Chử Ba mở buổi biểu diễn vừa vì lo sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt vừa vì lo sẽ có sự cố xảy ra. Cái mồm của Chử Ba thực sự quá giỏi gây sự.
Nhiều người từng trêu cái tật xấu cứ hát hăng là lại văng tục của Chử Ba. Mỗi một buổi biểu diễn của hắn đều có người rình sẵn để canh me khoảnh khắc hắn văng tục, trong buổi tiệc mừng của cúp Hằng Tinh này cũng có rất nhiều phóng viên nghĩ cách trà trộn vào vì vậy. Bởi vì chương trình biểu diễn trong tiệc mừng của cúp Hằng Tinh không livestream trực tiếp, mà video đã biên tập sau buổi tiệc thì đối với nhiều phóng viên lại không thể khiến họ hài lòng, vì video đã qua xử lý đã bỏ hết những đoạn hay ho. Đặc biệt phần về Chử Ba, lẽ tất nhiên bản gốc là tốt nhất, vì vậy mới có những phóng viên dù không có thiệp mời nhưng vẫn nghĩ đủ mọi phương cách để trà trộn vào, nhất là các phóng viên giải trí Cẩm Châu, ai nấy phát huy nghiệp vụ tối cao, tất cả chỉ vì kiếm một tấm vé vào hội trường buổi tiệc. Buổi tiệc kiểm tra đầu vào rất nghiêm, không có vé vào cửa chính thức thì cực khó trà trộn vào.
Hôm nay các học sinh hưng phấn lạ thường, kể cả những người ngày thường lạnh mặt ít nói cũng mang vẻ tươi vui.
Một phóng viên chụp vài tấm ảnh trong hội trường, than vãn với đồng nghiệp: “Lại không có cả danh sách tiết mục.”
“Chịu thôi, đây là yêu cầu của các thí sinh tham gia.”
Thực ra ban đầu chương trình biểu diễn trong tiệc mừng cúp Hằng Tinh có danh sách tiết mục, nhưng về sau các thí sinh tham gia trận khiêu chiến cảm thấy danh sách tiết mục làm mất đi sự bất ngờ, vì vậy đề nghị ban tổ chức bỏ thứ này đi, từ đó buổi tiệc mang dáng vẻ như bây giờ.
Tất nhiên, các khách mời tham gia đều đã chuẩn bị tiết mục biểu diễn xong xuôi, chỉ cần lên diễn theo sắp xếp của ban tổ chức.
Tiết mục của Phương Triệu và Chử Ba xếp thứ năm, không cao không thấp. Nhân lúc chưa tới lượt, Chử Ba tập dợt lại với Phương Triệu một lúc.
Mỗi khi biểu diễn Chử Ba đều có ban nhạc riêng. Ban nhạc bình thường không theo kịp tiết tấu của hắn. Các buổi diễn của hắn đều có ban nhạc chơi trực tiếp chứ không thu âm sẵn. Hắn không quen hát cùng nhạc nền đã thu âm, phải là ban nhạc chơi trực tiếp hắn mới có cảm hứng hát. Quan trọng nhất là, vì Chử Ba thích phát huy ngẫu hứng nên nhạc nền đã thu âm sẵn tạo cho hắn sự bó buộc rất lớn, ảnh hưởng tới sự phát huy của hắn, khi hắn hát sẽ bị trạng thái không tốt.
Còn chuyện hát nhép? Trong từ điển của Chử Ba không có hai từ hát nhép. Ngược lại, rất nhiều người mong rằng hắn hát nhép, bởi vì khi đã bước lên sân khấu, không ai có thể kiềm chế hắn. Mỗi một buổi biểu diễn đều là không thể tái hiện, ví dụ như những khi hắn hăng quá chửi tục, rất nhiều danh nhân Cẩm Châu đã bị hắn “thăm hỏi”, từ nghệ sĩ tới chính khách, những lời người khác chửi hắn dám chửi, lời người khác không dám chửi hắn cũng văng cả ra, hơn nữa còn nói rất lý lẽ, hùng hồn.
Chử Dương xem thời gian. Với tư cách một quản lý, hắn căn dặn thêm một lần nữa trước khi Chử Ba lên sân khấu: “Lên sân khấu nhớ quản cái miệng cho chặt!”
“Nhớ rồi!” Nghe tiếng nhân viên buổi tiệc gọi tên chuẩn bị, Chử Ba vội gật đầu rồi soi gương, kiểm tra kĩ lưỡng một lượt từ tóc tai tới tận đế giày, cảm thấy hôm nay mình thật đẹp trai không để đâu cho hết, bèn chụp cho mình một tấm đăng lên trang cá nhân khoe.
So với tạo hình vẫn nổi bần bật của Chử Ba, Phương Triệu trông khiêm tốn hơn hẳn.
Chử Ba nhìn một cái soi mói, nói với Phương Triệu: “Cậu ăn mặc thế này sẽ bị hào quang của tôi lấn át mất, hay là thay bộ khác? Tôi có mang phòng mấy bộ đấy.”
Nam Phong nghe mà âm thầm gật đầu. Trước khi tới hắn cũng đã đề nghị Phương Triệu ăn mặc nổi bật hơn, bộ đồ hiện tại tuy vẫn phù hợp, song so với Chử Ba hiển nhiên kém thu hút hơn rất nhiều.
“Không cần, thế này là được rồi.” Phương Triệu đáp.
.
Trong hội trường, vị cầu thủ danh tiếng thế giới lên hát một bài, giao lưu cùng các học sinh một lúc rồi rời sân khấu.
Hai học sinh may mắn được rút trúng tên lên sân khấu giao lưu cầm áo thi đấu có chữ kí trở về chỗ ngồi. Cả hai cẩn thận gấp gọn cái áo, định bụng khi buổi tiệc kết thúc sẽ về khách sạn mua một cái hộp thật đẹp để cất áo mang về nhà.
“Không biết người lên sân khấu tiếp theo là ai.”
“Chỉ còn năm người nữa thôi.”
Cánh phóng viên cũng nhỏ giọng thảo luận.
“Chử Ba xếp thứ mấy vậy? Ai có tin nội bộ không?”
“Máy ảnh của tôi đã sẵn sàng rồi, chỉ đợi hắn nữa thôi.” Một phóng viên trẻ tới từ Cẩm Châu nói.
“Tôi khác các anh, lần này tôi tới chủ yếu để chụp ảnh Phương Triệu. Nhiệm vụ chủ biên giao.”
Đang nói thì đèn đóm tối xuống, màn sân khấu được kéo ra.
Ánh đèn màu xanh khói tụ tập thành một cột sáng tròn trên sân khấu. Trong cột sáng, một người ngồi cạnh cây đàn piano.
Tiếng đàn piano du dương vang lên, tựa sa mạc hoang vu với những bụi xa-van sàn sạt, sàn sạt dưới bầu trời đêm.
Khi nhìn rõ người đang đàn, các học sinh vỗ tay vang dội. Họ vô cùng hứng thú với Phương Triệu.
Các phóng viên cũng bắt đầu bận rộn.
“Phương Triệu?”
“Đúng là hắn. Biểu diễn độc tấu piano?”
“Nhưng sao giai điệu nghe quen quen…”
Phóng viên kia chưa nói dứt câu, âm sắc bùng nổ đã vang lên.
Dưới sân khấu, các học sinh và phóng viên đồng loạt ngẩn người, cuối cùng một tràng tiếng hú hét và vỗ tay rộ lên.
Chất giọng đặc biệt như vậy, trừ Chử Ba thì chẳng ai vào đây!
“Chử Ba?”
“Tiết mục kết hợp! Tiết mục kết hợp giữa Phương Triệu và Chử Ba!”
“Thật khó tin, tại sao hai người này lại hợp tác?”
Nhất là các phóng viên tới từ Cẩm Châu, khi tiếng ca vừa vang lên, họ còn ngờ rằng mình gặp ảo giác, nếu không vì sao họ lại nghe thấy giọng ca của Chử Ba trong tiết mục biểu diễn của Phương Triệu?
Không thể trách họ quá kinh ngạc, bởi vì trước giờ Chử Ba vẫn luôn biểu diễn đơn lẻ, cực hiếm, cực hiếm khi thấy hắn biểu diễn cùng ai đó trên sân khấu, quá lắm chỉ là do chương trình cố ý sắp đặt, cho hắn lên sân khấu lộ mặt tí mà thôi. Nhưng sân khấu tầm cỡ cúp Hằng Tinh là kiểu sự kiện tương đối chính thức, trên những sân khấu chính thức kiểu này, chưa từng có tiền lệ Chử Ba hợp tác biểu diễn cùng ai… Không, nên nói là, rất ít có người đồng ý biểu diễn cùng Chử Ba trên sân khấu chính thức.
Tại sao Phương Triệu lại đồng ý biểu diễn cùng Chử Ba?
Đây là chủ đề cực sốt dẻo đó!
Khi tỉnh táo lại, các phóng viên đã sứt đầu mẻ trán để lấy được vé vào hội trường càng thêm bận rộn.
Trên sân khấu, dưới ánh đèn tụ quang sáng nhờ, một dáng người bước ra từ sau tấm màn sân khấu, khiến các học sinh càng hét lên nhiệt liệt.
Từ phản ứng tại hiện trường, có thể nhìn thấy địa vị của Chử Ba trong lòng lứa học sinh trung học. Nếu Phương Triệu không được quân đội lôi ra làm tấm gương điển hình, kích thích nỗi tò mò trong lòng các học sinh, số phiếu bình chọn cho hắn chưa chắc đã ở trên Chử Ba.
Ba bài hát Phương Triệu chọn đều là những bài Chử Ba viết cho đối tượng học sinh trung học. Khi kết hợp ba bài này làm một, nó hệt như một phiên bản “album học sinh” mini Chử Ba phát hành.
Phương Triệu đã tìm hiểu bối cảnh sáng tác của nó.
Từng có một fan hâm mộ đang học trung học viết thư cho Chử Ba, vừa bày tỏ sự tôn sùng vừa kể ra hoàn cảnh khó khăn của bản thân, nhân tiện “hỏi thăm” thời thanh xuân khốn nạn của mình.
Học sinh trung học đã gần tới tuổi trưởng thành, tư tưởng có một bước nhảy vọt, tuy chưa chính thức bước chân vào xã hội song đã có tiếp xúc xã hội sơ bộ, có hiểu biết về nhiều kiểu người trong xã hội.
Học sinh đó nói với Chử Ba, cậu mang theo nỗi khát vọng với thanh xuân để đi tới thanh xuân, ôm lấy nhiệt tình và hi vọng để đi qua bốn mùa, lại nhận ra thế giới không hề hoàn hảo, mặt xấu có mặt có khắp mọi nơi. Cậu đã nhìn thấy mặt đau khổ, tàn khốc, dơ bẩn, xấu xa của thế giới. Thứ mang tên thanh xuân chẳng qua là một tấn kịch hỗn loạn được tạo thành từ vô số sai lầm đan xen, được người ta tô vẽ lên cho đẹp.
Bị đủ thứ phiền não của thanh xuân khốn nhiễu, thừa nhận áp lực tới từ các bên, những giọt nước mắt, những tiếng thét gào đều bị nhấn chìm trong bóng đen vô tận. Cậu cảm thấy rất mệt mỏi, rất đau khổ, cậu không biết giai đoạn này rốt cuộc là bàn đạp hay mộ phần cho giấc mơ của cậu. Cậu rất chênh vênh, không biết liệu có phải nỗi đau khổ của thanh xuân đã bị kéo dài, và làm sao mới có thể tìm đúng vị trí của mình ở trong thế giới này, liệu cậu có nên kiên trì đi tiếp theo phương hướng cậu đã đặt ra không? Cậu đã nói với cha mẹ nhưng không được thấu hiểu, cậu căm hận toàn bộ thế giới này, bao gồm cả cậu trong đó.
Sau khi nhận thư, Chử Ba đã sáng tác một số ca khúc được gọi vui là “album học sinh trung học”.
Ba bài Phương Triệu lựa chọn được chỉnh sửa rồi ghép lại cùng nhau: Đoạn đầu tiên như mây mù che phủ, mờ mờ ảo ảo, ở đó có một đường ray dài tít tắp, một đoàn tàu chạy qua đường ray băng ngang vùng hoang nguyên, đi vào thành phố đang say ngủ, một người đang mơ màng ngồi trong toa tàu ngắm thế giới ngoài ô cửa sổ, thi thoảng thấy có người đứng lặng một mình, thấy có người nói cười vui vẻ. Đoạn thứ hai như màn đêm đen đặc với những vì sao đang mọc, có vì sao toả ánh vàng rạng ngời, có vì sao toả ánh xanh lam sâu thẳm, vô số vì sao hoà vào nhau với những sắc màu mộng ảo như những tham vọng bị phóng đại, quyến rũ những người tìm tới. Đoạn thứ ba thì như ngọn lửa bùng lên lan ra bầu trời, không phải huỷ diệt tất thảy mà đang soi sáng màn đêm.
Đối với rất nhiều học sinh có nét tương đồng với cậu học sinh viết thư kia, Chử Ba chính là một nơi kí gửi tâm hồn, là đốm lửa dẫn lối cho họ tiếp tục kiên trì với giấc mơ, khiến họ tìm được sức mạnh để vững tin tiến về trước trong những thời khắc chênh vênh.
Phương Triệu cũng cảm thấy Chử Ba là một đứa trẻ tốt, hầu hết sáng tác đều mang tinh thần tích cực hướng lên… Mỗi tội cái mồm gợi đòn.
Những nốt đàn từ du dương tới cao vút, ánh đèn biến đổi liên hồi giữa những giai điệu và lời ca, từ xám xịt, sáng rõ, tới những chùm sáng nhảy múa, lại đến những ngọn lửa đỏ bùng lên trên màn hình lớn.
Vào đoạn nhạc thứ ba, Phương Triệu bên cây đàn piano đứng dậy, cầm lấy cây guitar đặt đằng sau. Guitar này là của Chử Ba, vốn dĩ Phương Triệu định mượn đàn của ban tổ chức, nhưng sau khi thống nhất hợp tác, Chử Ba đã đưa cây guitar mình mang theo cho hắn. Cây đàn này được thiết kế theo yêu cầu của Chử Ba, màu sắc tươi sáng, tạo hình nổi bật hệt như cá tính của Chử Ba, thành thử cũng tăng thêm cho Phương Triệu một chút cảm giác tấn công về mặt thị giác.
Tiếng trống thêm phần dữ dội, hội trường như nóng lên.
Các học sinh càng lúc càng kích động, tất cả hú hét, cổ vũ như dùng hết toàn bộ sức lực. Saron cũng gào thét theo.
Các fan hâm mộ yêu thích khí thế mạnh mẽ, ánh mắt kiên định, cá tính không gò bó, cùng với sự bất cần không chịu thua bất cứ ai mà Chử Ba thể hiện trên sân khấu.
Khác với trong studio, ngôn ngữ cơ thể có thể tạo ra năng lượng cực mạnh trong biểu diễn trực tiếp, những cảm xúc nhiệt liệt thi nhau lan ra khắp các ngóc ngách của hội trường.
Lúc đầu một số học sinh vốn tính điềm tĩnh còn có thể giữ bình tĩnh, nhưng chỉ sau giây lát cảm xúc của họ cũng bị thiêu đốt.
Bầu không khí quá tốt, tâm trạng quá tuyệt vời, Chử Ba lại quá nhập tâm. Vừa kích động, hắn lập tức hăng quá hoá dở.
Khi hát hăng, Chử Ba có một thói quen ai ai cũng biết – lâm thời sửa lời!
Mà một khi Chử Ba bắt đầu sửa lời, khả năng cực lớn hắn sắp chuyển sang chế độ cà khịa chửi tục.
Gần như ngay khoảnh khắc lời ca của Chử Ba chuyển sang giai đoạn hăng máu hơn, ban nhạc đang chơi phía sau hậu trường lập tức hiểu rằng, lại lại lại có chuyện rồi!
Nhưng dù là vậy, ban nhạc vẫn phối hợp chơi tiếp. Dù sao tình huống này rất thường thấy, họ đã quen rồi.
Về phần Phương Triệu, ngay từ khi Chử Ba chưa bắt đầu sửa lời, hắn đã có dự cảm. Khi tình huống phát sinh, Phương Triệu dừng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Hắn đang suy nghĩ, rằng liệu mình nên cưỡng chế kéo Chử Ba quay về quỹ đạo ban đầu hay nên phối hợp với ban nhạc để diễn tiếp tiết mục.
Cuối cùng, Phương Triệu vẫn lựa chọn phối hợp cùng ban nhạc để diễn tiếp, đồng thời hắn bước lên một bước.
Dưới sân khấu.
Trước khi Chử Ba đổi giai điệu, mặc dù các phóng viên đã thu thập đủ tư liệu cho hôm nay nhưng vẫn phần nào tiếc nuối. Khi Chử Ba hăng quá sửa lời, không khống chế được cái miệng, những lời thốt ra sắc bén như dao, kích nổ hội trường, đó mới là thời khắc cánh phóng viên giải trí thích nhất, tiếc rằng hôm nay, đến thời điểm hiện tại, họ vẫn chưa được nhìn thấy.
“Xem ra hôm nay Chử Ba đến có chuẩn bị, vẫn chưa nhỡ lời.”
“Nghe nói dạo trước quản lý của hắn, tức gã Chử Dương nổi tiếng có bản lĩnh trong giới đã chạy đôn đáo khắp các châu đã đàm phán việc hợp tác, muốn mở lại buổi biểu diễn trực tiếp cho Chử Ba. Tôi đoán là nếu lần này Chử Ba khống chế tốt bản thân, khả năng các buổi biểu diễn tiếp theo sẽ được duyệt tổ chức.”
“Thảo nào hôm nay Chử Ba khắc chế như vậy.”
“Không phải đâu. Sao tôi cứ cảm thấy hắn có dấu hiệu sắp mất kiểm soát vậy?”
“Vậy sao?”
Cánh phóng viên lại lên tinh thần.
Sau cánh gà, cõi lòng đầy lo lắng của Chử Dương vẫn chưa được yên.
Khi Chử Ba cất tiếng hát, Chử Dương cũng âm thầm lẩm nhẩm: … Khống chế… Khống chế… Khống chế… Phải khống chế…
Là quản lý và người cùng gia tộc với Chử Ba, Chử Dương cực kì hiểu Chử Ba, mỗi khi cảm xúc của Chử Ba trở nên quá khích, hắn sẽ có dự cảm không lành.
Chử Dương: “Đừng đừng đừng… Moẹ!”
Khoảnh khắc nghe Chử Ba đổi giai điệu, Chử Dương không nhịn được chửi thành tiếng. Hắn vuốt mặt thật mạnh, sắc mặt thoáng chốc trở nên xám xịt, chìm trong tuyệt vọng.
Xong rồi, xong hết rồi.
Còn buổi biểu diễn gì nữa, dẹp hết đi!
So với tâm trạng suy sụp của Chử Dương, cánh phóng viên lại mừng rỡ phát cuồng.
“Chử Ba lại lại lại lại hăng quá hoá dở rồi!!”
“Không biết lần này hắn định khịa ai đây!”
“Không hổ là Đại khịa thần số 1 Cẩm Châu ta! Dù là trên sân khấu của cúp Hằng Tinh cũng vẫn chiến đét!”
“Đúng! Chính là như thế! Cho bọn kia nhìn xem thế nào là trâu rừng thoát cương! Cái gì là cường đại khiến người ta lông tóc ớn lạnh!”
Chử Ba đã thật sự hát hăng quá đà, không hề nhận ra tâm trạng của khán giả. Mỗi khi bước vào cảnh giới này, hắn sẽ quên sạch sẽ mọi chuyện, lời nói của quản lý cũng bị hắn vứt ra tận ngoài vũ trụ, thậm chí quên mất đây là sân khấu trong tiệc mừng của cúp Hằng Tinh.
Chỉ là ngay khoảnh khắc vung tay xoay người thật oách, Chử Ba nhìn thấy Phương Triệu đứng cách mình không xa. Khi va vào ánh mắt Phương Triệu, lưỡi hắn bỗng như bị thắt nút, những lời chửi tục sắp thoát ra khỏi miệng bởi khoảng tạm dừng ngắn ngủi này mà cứ thế im bặt.
Cánh phóng viên đang chà tay chà chân: “???”
Chử Dương giật mình nhìn lên sân khấu, biểu cảm như nhìn thấy kì tích xuất hiện.
Giờ này khắc này, Chử Dương vui trào nước mắt, lệ ầng ậng khoé mi –
Hắn làm được rồi!
Làm được thật rồi!
Xem ra Chử Ba vẫn nhớ những lời hắn nói!
