Chương 389
Cơ hội của Phụ Tinh
Hoàng Châu, trụ sở chính của Quỹ Tụ Tinh.
Sau khi báo cáo sự việc về tàu Dao Quang lên cấp trên, Flemington liên hệ với cả phía Quỹ Tụ Tinh. Ban điều hành quỹ lập tức triệu tập cuộc họp khẩn.
“Những mảnh vỡ này quả thật rất giống của tàu Dao Quang đã mất liên lạc năm đó, kí tự η khớp hoàn toàn với hồ sơ dữ liệu.”
“Tạm thời đây mới là hoài nghi, vẫn chưa thể xác nhận.”
“Vậy chúng ta có cử người tới đó không?”
“Ý Flemington muốn hỏi khoản treo thưởng của chúng ta còn hiệu lực không. Bọn họ nhắm tới tiền thưởng 100 tỷ rồi.”
Khoản tiền kếch sù như vậy phải do ban điều hành quyết định, còn các lãnh đạo nhỏ không thể làm gì được.
“Tiền thưởng không phải con số nhỏ đâu, ôi chao! Không ngờ thật sự có thể tìm ra tàu Dao Quang.”
“Ai phát hiện ra vậy? Người của căn cứ Phụ Tinh à?”
“Theo lời Flemington là Phương Triệu nghe thấy tiếng, sau đó Flemington điều một đội xe đi theo hướng âm thanh ngay trong đêm, mới tìm được manh mối.”
“Vãi – xem trên bản đồ thì khoảng cách không gần đâu, tai Phương Triệu mọc kiểu gì vậy?”
“Không hổ là đôi tai được các viện khoa học nhung nhớ.”
“Vấn đề Phương Triệu tạm gác lại, bây giờ chúng ta bàn phương án kế tiếp.”
Trong phòng họp, các thành viên đốp chát nhau liên tục. Không phải họ lỗ mãng, mà là các bên đều kiên trì chính kiến của mình, tranh luận tương đối gay gắt.
Ngay vị trí đầu bàn họp, giám đốc điều hành càng lúc càng cau chặt mày, tay nâng lên, đang định vỗ bàn thì thiết bị liên lạc reo chuông.
Sau đó, các thành viên trong phòng họp phát hiện, giám đốc điều hành mới rồi còn bệ vệ như ông lớn chỉ nhận cuộc điện thoại mà như hô biến thành cháu trai, còn đeo lên nụ cười cung kính.
Các thành viên đang tranh cãi tức thì ngậm miệng. Có thể khiến giám đốc điều hành phản ứng như vậy, tất nhiên họ không dám làm ồn thêm. Ai nấy ngồi nghiêm chỉnh hệt học sinh tiểu học đi lớp, ngoan ngoãn lạ thường.
Giám đốc điều hành hơi khom lưng, “… Vâng vâng vâng! Tôi lập tức chuẩn bị… Vâng! Ngài yên tâm! Tôi nhất định đích thân giám sát!”
Kết thúc cuộc gọi, gương mặt giám đốc điều hành tức khắc trở về vẻ uy nghiêm trước đó, trầm giọng nói: “Đặt công tác khai quật tàu Dao Quang lên thành nhiệm vụ hàng đầu! Lập tức cắt cử người tới Phụ Tinh tiếp quản công tác khai quật!”
Các thành viên không truy hỏi nguyên do, chỉ đồng loạt đáp vâng. Nếu cấp trên đích thân gọi điện thông báo, vậy gần như có thể chắc chắn tàu Dao Quang đang ở trên Phụ Tinh.
“Vậy… tiền thưởng thì sao?”
Giám đốc điều hành cắn răng: “Trả! Đợi đến khi trục vớt tàu Dao Quang thành công, lập tức chuyển khoản! Trả một lần!”
Trong lúc phía Quỹ Tụ Tinh hành động, Tổng Cục Hàng không Vũ trụ cũng không chậm chân, đã phái người lên đường tới Phụ Tinh.
Vì vẫn chưa trục vớt thành công tàu Dao Quang nên các tin tức đều được giấu kín chưa công khai, công chúng không hề biết tới sự việc này, trên mạng vẫn chỉ đang bàn tán việc chương trình Tiếp Xúc Cự Ly Gần sẽ đổi đời bằng cách nào. Từ kiểu tuyên truyền rầm rộ trước đó, dễ thấy ekip chương trình cực kì tự tin, hơn nữa các khách mời kì này đều đã có mức độ được quan tâm và độ thảo luận sẵn.
“Chắc giờ chương trình bắt đầu ghi hình rồi nhỉ?”
“Chưa có thông tin chính thức. Hồi trước chí ít cũng đăng nhử vài tấm ảnh, sao lần này chẳng có gì hết vậy?”
“Chiêu trò cả thôi, cố tình giấu giấu giếm giếm để tạo sự bí ẩn. Có khi đang chuẩn bị chơi chiêu gì đó.”
“Đạo diễn! Ra đây kêu một tiếng coi!”
Trên căn cứ Phụ Tinh lúc này, đạo diễn không hề hay biết về lời hô hào của cộng đồng mạng. Ông giữ nụ cười mỉm chi, đọc kịch bản một lát, mở một buổi họp động viên cho nhân viên ekip, lên tinh thần chuẩn bị làm lớn một phen, sau đó, thì nhận được thông báo từ phía căn cứ: Có nhiệm vụ đột xuất, tạm hoãn hợp tác.
Đạo diễn: “??”
Bắt đầu hoảng rồi á.
Đạo diễn lập tức liên lạc với các khách mời để trao đổi về vấn đề ghi hình. Phương Triệu không phản đối, nhưng bốn khách mời còn lại thì lập tức xin nghỉ.
Nhận được hồi âm, đạo diễn: “…”
Đau mề!
Tức tối!
Muốn mắng người!
Căn cứ trở quẻ không phối hợp, khách mời kiếm cớ đình công, kịch bản ông bỏ cả đêm thức trắng để chỉnh sửa phải làm sao?! Đền tiền? Có đền bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể cứu vãn vết thương lòng của ông!
Đạo diễn tức tối lục hợp đồng định chạy đi cãi cho ra nhẽ, để rồi bị thông tin về tàu Dao Quang làm cho đứng khựng lại.
“Tàu Dao Quang? Một trong các tàu vũ trụ thuộc Quân đoàn Ước Mơ 400 năm trước?”
Trong đôi mắt đạo diễn loé lên tia sáng khó hiểu.
Bảy con tàu vũ trụ thuộc hàng nguyên lão năm đó tới nay chỉ còn lại hai, một ở bảo tàng vũ trụ, một ở sở nghiên cứu xếp hàng tuyệt mật, các tàu khác đều đã gặp sự cố trong khi chấp hành nhiệm vụ.
Tàu Dao Quang là di sản khoa học kĩ thuật đặc biệt của thời đại đó, nếu thật sự được tìm ra, ắt mang ý nghĩa phi thường!
Thảo nào căn cứ Phụ Tinh tự dưng trở quẻ, thảo nào các khách mời đều chẳng mặn mà chuyện ghi hình.
Đây cũng là một cơ hội!
Đạo diễn nhìn kịch bản đã cất công chuẩn bị với vẻ khó xử. Sau khi trầm tư năm phút, tâm tư đang dao động của ông cuối cùng trở nên kiên định.
“Chúng ta cũng đi! Sửa kịch bản! Chương trình kì này sẽ xoay quanh tàu Dao Quang!”
Biên kịch không hiểu: “Đạo diễn, chúng ta tới quay gameshow thực tế hỗ trợ người nghèo, nói ra vẫn thiên về tính giải trí nhiều hơn chứ không phải thiên khảo cổ, làm vậy không hợp với phong cách của chúng ta đâu.”
Nhưng đạo diễn đã quyết định, và ông không định đổi ý: “Đứng ở vị trí của chúng ta, buộc phải chú trọng đổi mới sáng tạo! Phải nắm bắt thời cơ, nhắm đúng trọng tâm! Vả lại nếu không thay đổi mà vẫn thực hiện theo kế hoạch cũ, ai biết phải tới khi nào mới có thể ghi hình?”
Các thành viên ekip đồng loạt gật gù: Có lý!
Nói đến cùng cũng do dòng đời xô đẩy.
Đạo diễn không muốn tìm tòi suy nghĩ trong lòng mọi người. Ông triệu tập các thành viên lên đường.
Quả nhiên, sau khi đạo diễn sửa đổi kế hoạch, nhóm Saron đều đồng ý phối hợp. Dù sao họ đều muốn ở lại quanh hố cát quan sát, nếu vậy ghi hình chương trình ở đây cũng không tệ.
Saron ôm rịt mảnh kim loại có khắc kí hiệu η do chính tay hắn đào ra, lau chùi phủi bụi cẩn thận, còn định hôn nó một cái, nhưng rồi khi nghĩ thứ này bị chôn vùi trong cát, tiếp xúc với phân động vật, hắn đành thôi.
Saron bảo trợ lý chuẩn bị một cái hộp xinh đẹp, bỏ mảnh kim loại vào đó, còn chọn in vài tấm ảnh đặt vào cùng, dặn người của căn cứ mang hộ về Trái đất. Hôm nay Flemington đã điều người mang một số các mảnh kim loại khai quật được về Trái đất cho Tổng Cục Hàng không Vũ trụ và Quỹ Tụ Tinh nghiên cứu, Saron bèn nhờ họ gửi giúp kiện hàng. Trong hộp kèm theo một lá thư viết tay, trừ mục đích chia sẻ thông tin về quá trình khai quật tàu Dao Quang với châu trưởng Reyner, Saron còn kể tội ông già hắn một phen.
Không lâu sau, châu trưởng Reyner nhận được vật lưu niệm mang ý nghĩa đặc biệt này thì vô cùng vui mừng. Phía sau tấm ảnh đầu tiên còn có hàng chữ xiêu vẹo chính tay Saron viết: Cháu đào ra đó nha!
Xem tiếp các ảnh khác, Saron mặt đầy cát, vừa điều khiển máy đào vừa cười như thằng khờ, tấm lòng ông nội thương cháu của châu trưởng Reyner bành trướng nhanh chóng, lập tức quay đi giúp cháu trai dạy dỗ con trai. Cái trò thiên vị, ông làm mà không một chút gánh nặng tâm lý nào.
Phía bên kia, người của Quỹ Tụ Tinh và Tổng Cục Hàng không Vũ trụ đã đáp xuống Phụ Tinh, hoàn thành công tác bàn giao với quân đội căn cứ.
Thiết bị Quỹ Tụ Tinh và Tổng Cục Hàng không Vũ trụ mang tới cao cấp hơn hẳn, tốc độ trục vớt bỏ xa đống máy móc cũ rích của căn cứ Phụ Tinh, hiệu suất trục vớt được nâng cao đáng kể.
Tín hiệu phát ra từ dưới hố cát đã dừng lại sau 12 tiếng liên tục. Theo suy đoán của Phương Triệu, có lẽ cứ một thời gian tín hiệu sẽ được phát ra một lần, mỗi lần liên tục 12 tiếng.
Mặc dù không nhận được tín hiệu song đã xác định vị trí, nên cũng không ảnh hưởng tới công tác trục vớt.
Khi người của Quỹ Tụ Tinh và Tổng Cục Hàng không Vũ trụ tới, tường vây kiên cố và nhiều khu vực nghỉ ngơi cũng đã được xây dựng xung quanh hố cát. Toàn bộ ekip chương trình đều đã “chuyển nhà” tới đây để tiện cho việc ghi hình.
Flemington thấy vậy, dự định khi bọn họ rời đi sẽ cải tạo nơi này thành căn cứ thứ hai. Tài nguyên xây dựng tốt như vậy tất nhiên phải tận dụng tối đa, không thể lãng phí.
Cứ nghĩ tới khoản tiền thưởng sắp về tay và kế hoạch căn cứ thứ hai, thân là tư lệnh căn cứ, Flemington lại thấy vui khấp khởi.
Sau khi bàn giao, quân đội căn cứ lập tức bị gạt ra khỏi nhiệm vụ trục vớt dù vậy Flemington không hề lo lắng. Bây giờ căn cứ của ông chỉ cần đợi nhận tiền. Giám đốc điều hành của Quỹ Tụ Tinh đã phản hồi, đồng ý sẽ chuyển tiền khi trục vớt thành công tàu Dao Quang. Về phần tiền thưởng chia nhau thế nào, việc đó do phía họ tự bàn bạc.
“Phương Triệu đâu?” Flemington tìm kiếm một lượt khu vực quanh hố cát nhưng không thấy bóng dáng Phương Triệu.
“Hắn vừa ghi hình xong, hình như đi về phía đằng kia.” Tống Bình chỉ một phương hướng, “Hắn có vệ sĩ đi theo, còn nắm giữ bản đồ chúng ta đưa, khu vực quanh đây cũng không có bão cát, chỉ cần không ra khỏi khu an toàn là sẽ không việc gì.”
“Được, tôi biết rồi.”
Khi Flemington xử lý xong mọi việc đã là rất muộn.
Phương Triệu tới một chỗ cách hố cát tầm một cây số để tìm cảm hứng sáng tác.
Trên đầu, là biển sao bí ẩn và tuyệt đẹp.
Dưới chân, là sa mạc khô cằn nhưng nuôi dưỡng sự sống.
Biển sao và cát vàng mênh mang hoà vào nhau thành những nốt âm mộng ảo.
Rất lâu, rất lâu về trước, hắn cũng từng ngồi trên một vùng sa mạc, chỉ là khi đó hắn không nhìn thấy biển sao sáng ngời, xung quanh cũng không bình yên như lúc này.
Đây là một trải nghiệm quen thuộc mà cũng đầy mới mẻ.
Xung quanh tối đen, không có ánh đèn. Tầm nhìn trải ra rất xa. Trên quyển sổ ghi đang mở, từng nốt âm được viết vào.
Phương Triệu viết rất thuận lợi. Khi Flemington tìm tới, hắn đã hoàn thành bản thảo đầu tiên.
Flemington tìm Phương Triệu để thương lượng vấn đề chia chác tiền thưởng.
“Việc lần này do cậu nghe thấy tín hiệu đầu tiên, nhưng không có quân đội căn cứ chúng tôi, cậu cũng không thể tìm tới nơi này, ngoài ra bên Saron cũng ầm ĩ đòi được chia phần, nên lúc nào dành thời gian ngồi xuống bàn cả đi. Dù thế nào đi nữa, phần cậu được chia chắc chắn không ít. Nhiều tiền như vậy, nếu không biết dùng thế nào, không bằng quyên góp ủng hộ Phụ Tinh tôi phát triển.” Flemington thuận miệng đề nghị.
“Được.”
“… Tôi nói vui thôi.” Flemington bỗng lắp bắp.
“Tôi không nói vui.” Giọng Phương Triệu rất thản nhiên, cũng rất nghiêm túc.
“Khụ… Thế thì thật ngại quá… A ha ha vậy quyết định thế nhé! Tôi cảm ơn cậu trước!” Flemington âm thầm cảm thán, Phương Triệu đúng là đứa bé ngoan mà!
Nhưng dù Phương Triệu nói vậy, Flemington được lợi vẫn thấy hơi ngại, hiếm khi thái độ có mấy phần chân thành.
“Phụ Tinh không có nhiều tài nguyên như Bạch Ký và Uy Tinh. Chỗ này cằn cỗi, nghèo nàn, nói chung rất cực khổ. Hạn chế về điều kiện khiến nhân sự căn cứ có tính lưu động cao. Vài năm nữa tôi cũng sẽ được thuyên chuyển, trước lúc đó, tôi hi vọng có thể xây dựng căn cứ trở nên tốt hơn một chút, cho binh lính đóng quân ở đây được sống tốt hơn phần nào. Lính của mình thì mình xót, tôi phải cố kiếm thêm chút tài nguyên cho họ trước khi rời đi.”
“Chưa chắc.”
“Gì cơ?”
“Phụ Tinh cũng có ưu thế của Phụ Tinh.” Phương Triệu cười nói.
Flemington chỉ cho rằng Phương Triệu đang an ủi mình, cũng cười theo. Phụ Tinh có cái ưu thế moẹ gì!
Đợi Flemington rời đi, Phương Triệu nhìn ra sa mạc dưới trời đêm.
Lời hắn vừa nói với Flemington không phải nói dối, đúng là Phụ Tinh có cơ ngộ của riêng nó. Hôm qua hắn đã tình cờ nghe người của Tổng Cục Hàng không Vũ trụ nhỏ giọng kháo nhau.
Trong tương lai, nhiều khả năng Phụ Tinh sẽ trở thành một trọng địa quân sự.
Có lẽ còn sẽ trở thành căn cứ về khoa học kĩ thuật và du lịch thế hệ mới.
