Chương 357
Sự sống đang trở về
Phương Triệu im lặng nhìn Đàm Mẫn.
Bị Phương Triệu nhìn như vậy, sự hưng phấn của Đàm Mẫn từ từ giảm bớt, giọng nói càng lúc càng nhỏ.
“… Đại… đại khái… chính chính… chính là như vậy.”
Đàm Mẫn giơ tay lau mồ hôi trên trán. Hắn chỉ kể vắn tắt nội dung kịch bản, còn đã rút gọn nhiều chi tiết, thế mà sao cảm giác như vừa diễn thuyết cả buổi dài vậy? Quả nhiên là do hắn bị áp lực quá, cứ lo không tìm được đầu tư, không biết có thể quay phim thuận lợi hay không.
Thấy Phương Triệu im lặng, Đàm Mẫn hỏi dò: “Thực ra câu chuyện này chỉ là tôi tưởng tượng ra thôi, cậu cảm thấy… thế nào?”
Phương Triệu xoay xoay tách trà, cười đáp: “Cũng được.”
Nếu không do mở đầu của câu chuyện quá quen thuộc, Phương Triệu đã cho đánh giá cao hơn. Mặc dù Đàm Mẫn chỉ kể vắn tắt tình tiết câu chuyện, Phương Triệu vẫn có thể phát giác ý đồ của hắn. Sự im lặng ban nãy là do Phương Triệu đang quan sát Đàm Mẫn, qua đó phán đoán đây đúng là câu chuyện hắn tự nghĩ ra chứ không phải lấy cảm hứng thông qua theo dõi mình.
Tình tiết quá mức trùng hợp khiến Phương Triệu không thể không thận trọng. May mà đúng như Đàm Mẫn nói, “câu chuyện này hoàn toàn hư cấu”, vậy thì cứ coi nó như một chuyện hư cấu. Có những việc mà đến cả Denzel, người gây giống “thỏ” cũng không biết. Tạm thời Phương Triệu không có ý định nói chuyện này cho bất cứ ai.
Đàm Mẫn không biết suy nghĩ trong lòng Phương Triệu. Sau khi nghe đáp án của Phương Triệu, sự thấp thỏm và cảm giác áp lực khó hiểu đè nặng Đàm Mẫn đã tan bớt: “Vậy… cậu có hứng thú đầu tư không?”
Đàm Mẫn đã chuẩn bị rất lâu cho bộ phim mang ý nghĩa đổi hướng sự nghiệp của mình, chỉ chờ tìm được nhà đầu tư là sẽ lập tức bắt đầu kế hoạch ghi hình.
“Nói kế hoạch của anh ra xem.” Phương Triệu không biết câu chuyện của Đàm Mẫn có thể nổi lên không, nhưng nếu quay chụp đàng hoàng, dù đầu tư cũng sẽ không lỗ. Mở đầu của câu chuyện này quá mức quen thuộc, khiến Phương Triệu có cảm giác giật mình hoảng hốt rồi lại buồn cười không thôi. Sau khi xác nhận Đàm Mẫn không nói dối, Phương Triệu bằng lòng ủng hộ hắn một hai.
Nụ cười nở rộ trên gương mặt Đàm Mẫn. Giờ thì hắn không giấu giếm nữa, lập tức mang hết tài liệu đã chuẩn bị ra.
Nhậm Hồng mang kết quả kiểm tra tới, thấy hai người vẫn đang trao đổi, hắn không đi vào quấy rầy mà tìm mỗi chỗ bên ngoài ngồi đợi. Đợi người bên trong đi ra, Nhậm Hồng thấy Đàm Mẫn mặt mày rạng rỡ, khoé mắt hằn nếp nhăn vì nụ cười.
“Hợp tác vui vẻ!” Đàm Mẫn bắt tay Phương Triệu.
Vừa để tỏ lòng chân thành vừa bị ảnh hưởng bởi tâm trạng đang xúc động, Đàm Mẫn nắm tay khá chặt. Khi tỉnh táo lại, hắn vội vàng giảm lực tay, e sợ khiến người đối diện tức giận. Thấy Phương Triệu không giận, Đàm Mẫn nghĩ bụng: Phương Triệu đúng là người tốt!
Phương Triệu đi ra, thấy Nhậm Hồng bèn hỏi kết quả kiểm tra.
Nhậm Hồng đưa cho Phương Triệu một tờ kết quả, “Khả năng do con sên biển của cậu chưa thích ứng với môi trường mới nên không có hứng ăn uống. Nhưng nó rất khoẻ mạnh, các thông số kiểm tra đều ở mức bình thường. Kết luận này được phán đoán dựa trên số liệu thầy tôi cung cấp, không cần lo có phán đoán sai.”
Biết nó không bị bệnh, Phương Triệu cũng không cần tiếp tục ở lại đây nữa.
Đàm Mẫn đích thân làm hướng dẫn viên, giới thiệu cho Phương Triệu phong tục con người bản địa. Hắn là dân địa phương ở quần đảo Carol, còn hiểu về nơi này hơn các nghiên cứu viên vốn là dân vùng khác tới, có thể kể cho Phương Triệu rất nhiều việc mà Nhậm Hồng không biết.
Sẩm tối, Đàm Mẫn dẫn Phương Triệu tới một tháp đèn ven bờ biển.
“Đây là một trong những điểm tham quan du khách thích ghé nhất, không ít bộ phim điện ảnh đã lấy cảnh quay ở đây. Ở thế kỉ cũ, nơi này thật sự có một tháp hải đăng, chỉ là nó đã bị đổ trong thời diệt thế. Đến khi bước sang thế kỉ mới, người dân ở đây mới dựng lại một tháp hải đăng mới chắc chắn hơn phỏng theo hải đăng của thế kỉ cũ để làm kỉ niệm. Nghe đồn tổ tiên của quận trưởng quận đảo Carol chúng tôi chính là người trông coi hải đăng, về sau chính là gia đình họ khởi xướng dự án tái xây dựng hải đăng. Mỗi đời nhà họ đều có người sống trong hải đăng, chào đón du khách tới tham quan.”
Nghe lời kể của Đàm Mẫn, Phương Triệu nhìn theo hướng hắn chỉ.
Tháp đèn cao cao đứng sừng sững bên bờ biển. Được sóng biển và ráng chiều tôn lên, ngọn tháp toát lên một vẻ trang nghiêm mà dịu dàng, ánh đèn soi rọi từ tháp dường như mang đầy sự thông thái và ý thơ.
Đối với người dân thế kỉ mới, đây là sức hấp dẫn của sự cổ xưa.
Kiến trúc phong cách thế kỉ cũ luôn khiến người ta nghĩ ngay tới dấu ấn lịch sử ẩn trong nó. Mặc dù đều là công trình tái xây dựng sau này, cũng không còn công dụng thực tế do sự phát triển của khoa học kĩ thuật, thế nhưng với tư cách kiến trúc biểu tượng đặc trưng, dấu mốc của một hòn đảo, nó vẫn thu hút nhiều du khách tới tham quan và chụp ảnh.
Đàm Mẫn đã tới đây nhiều lần, vừa ngắm tháp đèn vừa nhớ lại những chuyện ngày xưa.
“Khi mới bỏ nghề thợ lặn sang làm đạo diễn, tôi đã gặp nhiều trắc trở, cảm thấy bản thân có tài mà không gặp thời, cảm thấy mình không được thấu hiểu. Khi ấy tôi còn trẻ, chỉ muốn tìm một nơi sống ẩn dật cả đời, bèn chạy vào trong tháp hải đăng, trốn vào một góc. Người trông tháp khi ấy, một ông lão rất thú vị, đã tóm cổ tôi lôi ra, chỉ vào mặt biển và nói rằng: “Nhìn thấy ánh sáng phía trước không? Cho dù mây che khuất mặt trời, nó cũng sẽ bị mặt trời nhuộm sáng. Chỉ cần đủ tài năng, không ai có thể che khuất ánh sáng của cậu.””
Đàm Mẫn hồi tưởng chuyện ngày xưa, bật cười vài tiếng: “Khi ấy tôi đúng là trẻ người non dạ, cảm thấy mình được truyền cảm hứng, hưng phấn hẳn lên, mấy năm sau đó thành công chuyển nghề, tạo được chỗ đứng cũng chính nhờ những lời truyền cảm hứng này. Mãi sau đó, tôi mới biết khi tôi vừa bỏ nghề thợ lặn sang làm đạo diễn, chính ông lão đó là người phản đối tôi nhiều nhất, mỗi lần bình chọn đều không bỏ phiếu cho tôi, cũng là người bình luận công kích tôi ác nhất mỗi dịp cạnh tranh trong khu vực. Đến độ mà về sau mỗi khi nhớ tới lời lão, tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.”
Phương Triệu nghe vậy cũng cười, nói: “Sau khi chuyển nghề thành công, anh có quay lại chất vấn ông lão đó không?”
Đàm Mẫn nhún vai: “Tôi hèn, không dám đi hỏi. Bởi vì có người nói với tôi ông lão đó là ông nội của quận trưởng quận Carol chúng tôi, là người nóng tính khó chiều.”
Nói tới đây, Đàm Mẫn thở dài, “Bây giờ người canh tháp đã đổi, ông lão đó lớn tuổi quá, về dưỡng lão rồi. Có một lần duy nhất tôi gom hết can đảm ghé thăm, còn bị ông ấy hỏi “cậu là ai?””
Thực ra Đàm Mẫn không trách ông lão đó. Hồi mới đổi nghề, quả thật hắn giành giải là ngất ngây trên chiến thắng, các thành phẩm sau đó đều không có tính đột phá, ông lão đó không bỏ phiếu cho hắn trong các giải cạnh tranh khu vực là điều có thể hiểu.
“Đúng rồi, Phương Triệu, ngày mai cậu có về đảo chính tham gia hoạt động của liên hoan phim không? Nếu không về, tôi sẽ dẫn cậu đi lặn. Tôi vừa nhận tin nhắn của bạn, bọn hắn nói cần giúp sở nghiên cứu thu thập mẫu vật, tôi sẽ đi xem thử.” Đàm Mẫn đề nghị.
Phương Triệu nghĩ một lúc, nói: “Tôi không vội về đảo chính.”
“Vậy được, mai tôi dẫn cậu đi. Chúng ta ngồi thuyền của sở nghiên cứu. Cậu không cần lo chuyện trang bị, tôi sẽ chuẩn bị cho. Nếu không quen với việc lặn, cậu cũng có thể hoạt động ở quảng trường trên nước, ở đó không cần lo bị phóng viên làm phiền. Mấy nhà nghệ thuật hở tí là bế quan như cậu thường sức khoẻ yếu, cần vận động nhiều, đừng ru rú ở nhà cho xương nó mục ra. Cậu nghe câu này chưa, một cơ thể khoẻ mạnh cũng quan trọng không kém một tư duy minh mẫn!”
Ngày hôm ấy, Phương Triệu nghỉ lại khách sạn trên đảo nhỏ.
Đồng thời, Nam Phong, Nghiêm Bưu, Tả Du nhận thông báo được “hoạt động tự do”: “…”
Sếp lại cắt đuôi chúng ta rồi!
==
Để tạo quan hệ gần gũi hơn với Phương Triệu, Đàm Mẫn cũng đặt phòng ở cùng khách sạn. Vốn hắn định trò chuyện với Phương Triệu thêm về bộ phim, nhưng sau thấy Phương Triệu đang viết tiểu luận, hắn đành im lặng về phòng.
Hôm sau, Phương Triệu theo chân Đàm Mẫn bước lên thuyền đi lấy mẫu vật của sở nghiên cứu. Trên thuyền còn có bảy thợ lặn, là người quen của Đàm Mẫn.
Gặp lại bạn cũ, Đàm Mẫn trò chuyện với họ, quay sang thấy Phương Triệu đang khiêng vác thiết bị cho người của sở nghiên cứu.
Người khiêng được thiết bị nặng 50 cân có cả đống, nhưng nhà nghệ thuật khiêng một cách nhẹ nhàng như vậy thì không gặp nhiều.
Một thợ lặn khẽ giọng hỏi Đàm Mẫn: “Anh Đàm, cái cậu yếu ớt cần để ý anh nói là hắn ấy hả?”
Đàm Mẫn mấp máy môi, nặn ra một câu: “Người trẻ chỉ được cái khoẻ mạnh.”
Nhờ có Phương Triệu phụ giúp khiêng thiết bị nên thời gian chuẩn bị giảm hẳn. Vốn dĩ nhân viên sở nghiên cứu trên tàu thấy Phương Triệu đi theo còn hơi không vui, thế mà giờ đã hí ha hí hửng giới thiệu về vùng biển này cho hắn.
Khi tàu thu thập mẫu vật tới điểm mục đích đầu tiên, các thợ lặn mang theo trang bị và máy móc xuống nước. Phương Triệu không rành việc này, chỉ loanh quanh trong khu vực quy định.
Đàm Mẫn khá am hiểu về các loài động thực vật trong vùng biển này, nhìn thấy loại nào liền giới thiệu cho Phương Triệu.
“Vùng biển này có san hô, đẹp đúng chứ? Nhưng đừng chạm vào chúng. Tất cả đều có lắp thiết bị giám sát, mọi hành vi phá hoại rặng san hô ở đây đều sẽ bị phạt nặng. Nếu thấy loài tôm cá đẹp hay hình thù kì lạ cũng đừng bắt, bị phạt tiền đấy, nếu nghiêm trọng còn bị trục xuất, cấm lên đảo.” Đàm Mẫn dặn đi dặn lại, chỉ sợ Phương Triệu không kiểm soát được tay mình. Phạt tiền là chuyện nhỏ, nhưng nếu bị cho vào danh sách đen, cấm lên đảo thì không còn là chuyện nhỏ nữa. Số người bị đưa vào danh sách đen cấm lên đảo mỗi năm ít cũng phải 2, 3 trăm.
Phương Triệu không động chạm các sinh vật xung quanh, chỉ yên lặng ngắm nhìn thế giới dưới nước này. Sau đó, hắn bơi lên tàu, thay bộ trang phục lặn, không đội mũ lặn trùm đầu, chỉ đeo mặt nạ có ống thở để lộ đôi tai.
Tất nhiên là khi thay trang phục lặn và xuống nước lần nữa, Phương Triệu phải xin sự đồng ý của người phụ trách trên tàu, bởi vì nếu xảy ra chuyện, họ sẽ phải chịu trách nhiệm.
Phương Triệu kí giấy cam kết chịu trách nhiệm theo quy định, không hề chê phiền phức. Hắn kí hết mọi giấy tờ cần kí, sau đó xuống biển lần nữa.
“Vãi chưởng! Hắn bị điên hả! Tay mơ như hắn có biết cách bảo vệ tai không?!” Một thuyền viên cảm thấy mình lại gặp phải du khách xốc nổi.
“Không biết cách cân bằng áp lực tai là mất mạng như chơi!”
“Nhân viên cứu hộ chuẩn bị!”
“Một thợ lặn đi theo! Đàm Mẫn! Người anh mang tới, anh tự trông lấy!”
Đàm Mẫn thầm kêu khổ, người trẻ thật là xốc nổi!
Dù trong lòng nghĩ thế nào đi nữa, Đàm Mẫn vẫn bám sát theo Phương Triệu cùng một thợ lặn khác để phòng chuyện bất trắc.
Thế rồi, họ nhận ra, sau khi thay trang phục lặn, Phương Triệu không làm gì cả, chỉ chậm rãi bơi trong nước không mục đích, cũng không có bất cứ dấu hiệu không ổn nào.
“Anh Đàm, tên nhóc này không giống tay mơ à.” Một thợ lặn nói với Đàm Mẫn qua kênh nội bộ.
“… Ừ.” Đàm Mẫn cũng không biết nên nói gì. Hắn nhận ra mình thật sự không hiểu về Phương Triệu.
Nhưng bây giờ Phương Triệu là ông chủ lớn của hắn, nhà đầu tư lớn nhất của hắn, miễn ông chủ vui là được rồi.
Còn Phương Triệu, sự chú ý của hắn đang tập trung vào thế giới dưới nước.
Ánh nắng và bóng râm đan xen, soi muôn sắc màu rực rỡ.
Kì dị, sống động.
Hắn có thể nghe rõ tiếng dòng nước cuộn trào va vào rặng đá.
Nghe rõ tiếng đàn cá khẽ khàng bơi vòng qua hắn một cách hoảng loạn.
Những âm thanh rất khẽ, từ trong rặng san hô, trong những kẽ đá, ào ào đổ xô vào đôi tai.
Thế giới dưới nước mà nhóm Đàm Mẫn cho là yên tĩnh, trong tai Phương Triệu lại nhộn nhịp khác thường.
Rong tảo nhe nanh múa vuốt theo gợn nước.
Một chú cá voi mũi nhọn bơi qua nơi gần đó.
Ở thế giới sau diệt thế, sự sống đang trở về.
