Chương 359
Học sinh ngoan
Khu nhà ở cán bộ thành phố Diên Bắc.
Mấy hôm nay cụ Phương ông ít ra ngoài hẳn, hầu hết chỉ ru rú trong nhà lướt báo mạng, tập trung vào những tin liên quan tới Liên hoan phim Carol.
Lúc Phương Triệu đi quần đảo Carol, cụ Phương ông đã nhắn tin bảo hắn –
“Chụp nhiều ảnh phong cảnh, nghe bảo quần đảo Carol cảnh đẹp lắm.”
Sau đó, Phương Triệu thật sự chỉ chụp ảnh phong cảnh gửi về, trong ảnh không có lấy một bóng người nào.
Cụ Phương ông tức tức cái lồng ngực, thở mạnh bực dọc, “Sao bảo bọn trẻ ai cũng thích tự sướng cơ mà? Cái đám nghệ sĩ trên mạng toàn đăng cả bộ ảnh đủ góc chụp còn gì? Sao cái thằng này khác người vậy? Tính cách giống ai không biết!”
Nói rồi đảo mắt qua cụ bà, tiếp tục than thở.
Ảnh chụp không có người, cụ lôi cái ảnh phong cảnh trắng trơn đi khoe với ai được! Nếu chỉ là muốn ngắm phong cảnh, vậy lên mạng tìm chẳng nhanh hơn hay sao?
Bực dọc xong rồi, cụ Phương ông lại nhắn tin cho Phương Triệu: “Tiểu Triệu à, lúc chụp ảnh thì chụp cả mình vào, lấy cả phong cảnh cả người ấy.”
Sau đó, cuối cùng cụ Phương ông đã nhận được ảnh chụp ưng ý.
“Ôi, Tiểu Triệu nhà mình ăn ảnh thật, coi tinh thần chưa này, nếu mà hay cười hơn thì hay rồi… Ui, còn đi câu cá kìa. Con cá trông thích thật, xem chừng ngon lắm đây…”
Cụ Phương bà đeo mắt kính vào, dịch sát vào xem cùng: “Tôi cứ tưởng tham gia Liên hoan phim chỉ có đi thảm đỏ, không ngờ còn có thể đi câu cá. Trông chỗ này như là khu câu cá xây nổi trên biển?”
Trong số ảnh Phương Triệu gửi có mấy tấm là ảnh toàn cảnh, chụp rõ nét quanh cảnh xung quanh.
“Còn tấm này nữa, chụp khi lặn đấy. Không hổ là đảo san hô, đẹp choáng ngợp luôn!” Cụ Phương ông đánh dấu tấm ảnh này lại. Cụ phải chọn ra vài tấm thật ưng để gửi vào nhóm chia sẻ với mấy ông bạn.
Xem hết ảnh rồi chia sẻ một đống vào nhóm xong, cụ Phương ông lại bắt đầu bấm ngón tay tính ngày: “Lễ trao giải vẫn chưa tới. Sao tôi cứ thấy thời gian trôi chậm thế nhỉ?”
Cụ Phương ông căng thẳng í mà.
Không căng thẳng mà được ư?
“Không biết lần này Tiểu Triệu có giành giải không?”
Tuy đọc trên mạng thấy người ta nói khả năng Phương Triệu giành giải rất cao, nhưng không có gì là tuyệt đối, không cách nào biết trước kết quả cuối cùng sẽ thế nào.
“Mấy cái giải nghệ thuật điện ảnh này toàn thích chơi trò đấy, cái gì cũng phải giữ kín tới phút cuối cùng. Giá mà như giải thưởng Ngân Hà thì hay rồi, cứ công bố giải từ trước, đến hôm lễ chỉ cần lên bục nhận thôi.” Ngày nào chưa biết kết quả, cụ Phương ông vẫn chưa thôi thắc thỏm.
“Tiểu Triệu nhà mình được đề cử cả giải diễn viên mới xuất sắc nhất và nam diễn viên phụ xuất sắc nhất, nghe người ta dự đoán, chắc là có thể giành một giải chăng?” Cụ Phương bà cũng không dám chắc chắn.
“Giải diễn viên mới với giải nam phụ, giải nào có giá trị hơn?” Cụ Phương ông lên mạng gửi câu hỏi, nhận về đủ loại đáp án, có người nói giải diễn viên mới chỉ là giải khích lệ, có cũng được, không có cũng được, không giá trị bằng giải nam phụ; lại có người nói giải nam phụ chỉ là giải làm nền, kiểu khen thưởng chiến sĩ thi đua, ít được quan tâm chú ý. Cụ chẳng phân biệt nổi đâu là câu trả lời chính xác. Dù sao, nói tới nói lui, so với giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả hai giải này đều không thấm vào đâu.
Nghĩ vậy, cõi lòng cụ Phương ông càng nặng trĩu phiền muộn. Tâm lý cụ là như thế, nhìn con cháu mình thấy chỗ nào cũng tốt, chỉ muốn nó được sự công nhận cao nhất. Tiếc thay việc trên đời không phải muốn thế nào là sẽ diễn ra như thế.
Cụ Phương bà cũng không am hiểu phương diện này. Trước kia cụ bà không quan tâm lĩnh vực này. Nếu không có Phương Triệu, cụ chẳng buồn để tâm các sự kiện trong giới giải trí, càng đừng nhắc tới giải thưởng nọ kia.
“Thực ra, so với huy chương Tinh Thần của giải thưởng Ngân Hà, giải này không thể bằng được.” Cụ Phương bà nói vậy.
“Đúng thật.” Tâm trạng cụ Phương ông bỗng tốt hẳn lên, “Nhà ta còn được cả giải thưởng Ngân Hà rồi, cái giải diễn viên mới hay diễn viên phụ này, được thì tốt, không được cũng không cần phải để bụng.”
Đang nói chuyện thì có hàng giao tới.
Cụ Phương ông tức thì vứt hết những gì mà giải nam phụ hay giải diễn viên mới ra khỏi đầu, đứng bật dậy khỏi ghế, kéo đôi dép lê loẹt quẹt chạy ra cửa chẳng cần cả gậy chống.
“Là Tiểu Triệu gửi đồ tới!”
Nhìn từng thùng hàng la liệt, cụ Phương ông không vội khui mà trước tiên chụp một tấm ảnh, sau đó cụ mở hộp, lại chụp thêm tấm ảnh nữa, gửi cả vào nhóm trò chuyện của khu nhà:
“Tiểu Triệu nhà tôi lại gửi đồ cho tôi rồi [ảnh][ảnh][ảnh]. Ôi chao, bọn trẻ toàn thế thôi, đã bảo nó đừng có tiêu xài hoang phí bao lần rồi! Gửi nhiều như vậy hai ông bà già này ăn bao lâu mới hết chứ! Còn có cá nó câu ở Carol nữa! Thật tình, người ta tham dự Liên hoan phim thì đi thảm đỏ, mỗi nó lại trốn vào một góc đi câu cá, coi nó làm ngôi sao nghệ sĩ mà…”
–
Trên đảo Carol, Phương Triệu đã rời đảo nhỏ về khách sạn, những món đã mua đã gửi đi các nơi, còn mang cả đồ ăn vặt trên đảo nhỏ về cho hội Nam Phong.
Cất gọn thức ăn chăn nuôi mới mua xong, Phương Triệu liếc “thỏ” trong bể nước. Vật nhỏ này về tới nơi là lập tức tinh thần phấn chấn, thức ăn chăn nuôi vừa thả vào 10 phút trước đã bị đánh chén sạch bách.
Gõ gõ vào thành bể, Phương Triệu nhìn “đôi tai” của chú thỏ nhỏ lại dựng thẳng, đong đưa trong làn nước gợn. Hắn gửi một tin nhắn cho Nhậm Hồng, mua thêm một lô thức ăn chăn nuôi.
Mấy ngày tiếp sau đó, thi thoảng Phương Triệu đi xem vài bộ phim, thời gian còn lại đều giam mình trong phòng khách sạn viết tiểu luận và sáng tác.
Nhóm ba người Nam Phong, Tả Du, Nghiêm Bưu, mỗi người cầm một túi đồ ăn vặt ngồi dàn hàng ngoài ban công.
“Hôm nay sếp lại định ở yên trong phòng rồi.”
“Tiếp theo chúng ta làm gì?” Nghiêm Bưu cảm thấy bản lĩnh mình đã học được trong khoá đào tạo không có đất dụng võ, không cách nào phát huy, nhận lương cao mà suốt ngày nhàn rỗi ăn bim bim cá nướng, lòng này chột dạ lắm thay!
“Lát nữa tôi ra ngoài dò hỏi tin tức, hai anh thì cứ tuỳ. Dù sao sếp đã bảo cho chúng ta hoạt động tự do.” Nam Phong tung một miếng bim bim cá nướng vào miệng. Gặp chủ thuê như vậy, ngoại trừ thoả hiệp, hắn không thể làm gì khác. Vốn hắn đã lên kế hoạch cho Phương Triệu tham gia thảm đỏ của các buổi công chiếu phim để tăng tần suất lộ diện trước công chúng, giờ nhìn lại, kế hoạch này phải vứt sọt rác rồi.
Đi thảm đỏ quan trọng hơn hay tiểu luận quan trọng hơn?
Nếu Nam Phong dám hỏi Phương Triệu câu hỏi này, vị trí trợ lý của hắn coi như vĩnh biệt hắn từ đây.
“Tả Du, hôm nay chúng ta làm gì?” Nghiêm Bưu hỏi.
“Diệt paparazi.” Tả Du chỉ ra phía ngoài, “Hai tên paparazi kia rình mò chúng ta mấy ngày nay rồi, để lát nữa ra hút thuốc thì mời vào nhà vệ sinh tâm sự một tí.”
Nghiêm Bưu gật đầu, “Chốt!” Dù sao hắn đang nhàn rỗi ngứa cả người đây.
Trong phòng, Phương Triệu gửi một bài tiểu luận vừa hoàn thành cho giảng viên phụ trách lớp chuyên tu, giáo sư Carter.
Druckers Carter, giảng viên soạn nhạc và hoà âm phối khí của lớp chuyên tu Thập Nhị Luật, cũng là đệ tử đầu của Mạc Lang, có uy vọng cực cao trong Học viện Nghệ thuật Hoàng Châu.
Trước khi nhận tiểu luận của Phương Triệu, giáo sư Carter đang thảo luận về sự kiện Liên hoan phim Carol lần này cùng bạn cũ.
“Năm nay anh không tham gia sao?” Người ở bên kia cuộc gọi video hỏi.
“Không, đằng nào cũng không có việc gì liên quan tới tôi. Năm rồi trừ Kỉ Nguyên Sáng Thế, tôi không hợp tác với dự án phim ảnh nào nữa.” Giáo sư Carter ngồi trong văn phòng ở Học viện Nghệ thuật Hoàng Châu, vừa lật giở danh sách đề cử giải thưởng năm nay vừa lơ đễnh trả lời. Dẫu ông có tham gia sáng tác nhạc nền cho dự án Kỉ Nguyên Sáng Thế tuy nhiên không vào danh sách đề cử. Hơn nữa có Mạc Lang án ngữ ở trước, những người khác đều phải dạt ra một bên. Phân tích danh sách đề cử năm nay, những ứng cử viên được đề cử còn lại chỉ có số phận làm nền.
“Vậy năm nay cụ Mạc có dự lễ trao giải không? Sáng tác kết phim của ông cụ trong Kỉ Nguyên Sáng Thế phải tới 90% là giành giải ấy chứ!” Người kia lại hỏi.
“Đã nhiều năm ông cụ không tham gia lễ trao giải của các Liên hoan phim dạng này rồi. Trừ giải thưởng Ngân Hà, ông cụ không dự hoạt động nào khác. Sức khoẻ là một phần, phần khác thì vốn tính cụ cũng không thích náo nhiệt.” Là đệ tử đầu của Mạc Lang, Carter rất hiểu thầy mình.
“Tôi cứ tưởng cụ Mạc coi trọng Kỉ Nguyên Sáng Thế lắm. Ông cụ đi theo đoàn phim tới Uy Tinh ăn ở lâu như vậy, biết đâu thật sự coi trọng nó thì sao?”
Carter ngẫm nghĩ, “Có lý. Nhưng tôi không nhận được thông tin gì cả. Nếu thầy muốn dự lễ trao giải, chắc chắn sẽ lên lịch trình từ trước.”
“Ông cụ không đi cũng là bình thường, nhận giải mỏi cả tay rồi, còn thèm khát gì nữa.”
Đang nói thì Carter nhận được tiểu luận Phương Triệu gửi.
Việc này khiến Carter vô cùng bất ngờ, thậm chí chẳng buồn trả lời ông bạn đầu dây bên kia mà nhanh chóng giở tiểu luận ra đọc lướt một lượt.
“Sao vậy?” Người đầu kia thấy Carter liên tục nhướn mày bèn hỏi.
“Phương Triệu vừa gửi tiểu luận. Tôi đọc sơ mấy trang đầu, tuy chưa đọc hết nhưng có thể đánh giá đây là một tiểu luận chất lượng, xét theo tiêu chuẩn đánh giá của lớp chuyên tu, tôi cảm thấy phải được điểm A+.”
“Điểm cao vậy?! Sao bảo tên nhóc đó đi dự Liên hoan phim rồi mà? Hắn vẫn còn rỗi rảnh viết tiểu luận?”
“Không chỉ vậy. Hắn còn gửi kèm tin nhắn, nói còn một tiểu luận khác nữa đang viết.” Nói tới đây, nụ cười hằn sâu hơn trên nét mặt Carter. Là giảng viên giảng dạy, tất nhiên ông hi vọng các học viên dành nhiều tâm tư hơn cho âm nhạc, “Lúc hắn xin nghỉ, tôi còn lo hắn đi dự Liên hoan phim sẽ bị phù hoa của giới giải trí che mờ tâm trí, không ngờ hắn còn có thể tĩnh tâm trau chuốt tiểu luận.”
“Người trẻ có thể làm được như vậy không nhiều đâu, thảo nào mới bằng ấy tuổi đã đỗ lớp Thập Nhị Luật của Hoàng Nghệ.”
“Phương Triệu thật sự là một học sinh ngoan, tôi đang sốt ruột chờ hết Liên hoan phim để đọc bài tiểu luận còn lại của hắn đây.” Carter nói một cách hài lòng.
5 ngày sau, không cần chờ tới lễ trao giải của Liên hoan phim, Carter đã nhận được tệp tài liệu Phương Triệu gửi: Một bài tiểu luận, cùng một trang scan nhạc phổ viết tay.
Carter bỏ ra gần một ngày để đọc tiểu luận và bản nhạc phổ Phương Triệu gửi. Tiếp đó, ông hít vào thật sâu, gửi một tin nhắn cho Mạc Lang: “Thầy à, thầy không định nhận thêm đồ đệ nữa thật sao?”
Nếu thầy không nhận, thì em sẽ ra tay đó! Carter nghĩ bụng.
